Xuân đến tưng bừng vang tiếng ca
Xuân mang hạnh phúc đến muôn nhà
Xuân - Khoe sắc nắng chồi đơm lá
Xuân - tặng tiếng cười cây điểm hoa
Xuân - có đôi chim kêu ríu rít
Xuân - kìa đám trẻ tiếng hò la
Xuân truyền hơi ấm bao ngừơi lạ
Xuân rải nắng hồng khắp nẻo xa
============================
Lén đêm đuổi bắt bóng mây
Tàn đêm mới biết chẳng ai cạnh mình
Vò đêm
vỡ nát chữ tình
Giấc mơ mang ném giữa bình minh ...
Rơi ...
Vần thơ tiu nghĩu - Thôi rồi ...
Ngổn ngang chi một mớ đời , cho Ta ...
----------------------------
Giấc mơ còn nhuộm màu nhung nhớ
Yêu thương gom mấy cũng phai nhòe
Ngổn ngang nửa gánh tình rơi vỡ
Ta nhặt đã vừa kiếp mỏi mê ...
===========================
Vẫn thế là ta với đợi chờ
Lạc miền hư ảo - kết mộng mơ
Cuộc chơi chưa vẹn- lòng chưa thỏa
Vẫn thiết tha mong cuộc hẹn hò
===================
Như Người , Ta hỏi kiếp sau
Lặng thinh , trời đất một màu lặng thinh
Về soi chiếc bóng - hỏi mình
Kiếp sau nắng rọi bình minh không đời ?
Mưa chùn - mây gió chơi vơi ...
Hỏi ai - ai biết ... ? Thôi đời cứ trôi ...
====================
Câu thơ cũ lạnh câu chờ đợi
Nắng ngủ quên - cỏ rối ủ buồn
Chiều vô tình gom hết mù sương
Dấu yêu cũng nhạt màu nhung nhớ
========================
Dãy sông Ngân chia cách bến tương tư
Cầu Ô thước bắt làm chi dang dở
Nắng và trăng có bao giờ gặp gỡ
Nên ngàn trùng chôn dấu sóng lòng đêm
========================
Một hôm nắng tắt trên cây
Bỏ quên chiếc lá lắt lay gọi mùa
Bỏ quên chiều đẫm cơn mưa
Bỏ quên ta với ngày xưa ...trốn tìm
Bỏ quên nỗi nhớ trong tim
=================
Nắng đang trốn phía chân đồi
Đâu hay có kẻ bồi hồi đợi ai
Bỏ quên ngày lại từng ngày
Đám mây lạc lối - mưa rây khắp trời
Chiều chưa xóa dấu chân người ...
Nắng soi bóng chiếc giữa trời hoang vu
========================
Dẫu biết rằng là hư ảo ...
Thế nhưng ...
Em không giữ được trái tim mình xao động
Nếu tình yêu là trao nhau hy vọng
Thì vô hình san khoảng trống dùm nhau
Đừng bao giờ đùa giỡn với nỗi đau
Khi nỗi nhớ vốn hồn nhiên đến thế
Đừng vô ý nhỏ vào tim dòng lệ
Cho lòng nhau rát bỏng những đợi chờ
==========================
Như cuộc đời đánh dấu một lần yêu
Cho ký ức thi thoảng lòng trăn trở
Từng nhịp đập con tim hòa nỗi nhớ
Xa nghìn trùng - còn tha thiết gọi tên ...
==================
Trong khoảng trống của những ngày này lòng tự hỏi có nên ...
Lần cuối viết tặng nhau lời chúc mừng sinh nhật .
Cho một người từ lâu được xem như đã mất .
Rồi bình thản bôi đen vùng kí ức nhạt nhoà ?
Kỉ niệm rồi thì ngày mai cũng đi xa .
Có nhớ - tiếc cũng đâu tìm lại được .
Những buồn - vui của hôm xưa trong veo như giọt nước .
Cô đặc để dành...cũng chỉ một giá băng .
Thôi ! sắp xa thật rồi - tạm cắt đứt những băn khoăn .
Chìa tay nhé ! nhẹ nhàng ta nắm lấy .
Chúc "Bạn yêu quí của ngày xưa " thật vui ngày hôm ấy .
Ngày sinh nhật của đời - ngày đánh dấu một lần quên .
Những câu thơ xưa , nằm lại đó ... ngủ yên
Em sẽ giữ cho riêng em làm kỷ niệm
( Đôi lúc tự giễu mình như trẻ con ngốc nghếch ,
người có lẽ đã quên rồi sau một cái vẫy tay... )
Nhưng nếu không có ngày xưa thì sẽ không có hôm nay
Thôi em sẽ không tiếc một lần dành cho nhau , anh nhé !
Một lần , như đã hứa hôm xưa " nếu còn có thể "
Thêm một tuổi đời - trọn vẹn những ước mơ...
===================
Phố cũ vẫn còn mưa
Sao hiên ngoài vắng bóng
Cho từng chiều tuyệt vọng
Vỡ òa bọt nước rơi ...
Em đừng đợi , đêm rồi
Dấu chân dường mờ nhạt
Mưa bập bùng câu hát
Thấm đẫm lòng - chơi vơi
======================
Mưa tí tách rơi
Cánh phượng hồng đong đưa trong gió
Hạ về rồi .
==================
Vui - buồn đâu phải do ta
Mà tùy nắng đổ - mưa sa xuống đời
Ừ thì - tháng mấy cũng vui
Cho đời bớt khổ - cho người bớt đau ...
========================
Đừng là ảo ảnh giữa cơn mê
Cho đêm lạnh giá mảnh trăng thề
Cho giấc mơ tan vào sương khói
Cho trái tim người nhịp ủ ê
Đừng là cơn gió thổi lá bay
Cho thu lặng đếm những dấu giày
Tìm nhau qua mấy mùa trăn trở
Cũng đừng vội xóa kỷ niệm phai
=========================
Em lạc loài trong sâu thẳm cô đơn
Khi nỗi nhớ quên lay miền hoài niệm
Thiếu chỉ một màu - chiếc cầu vồng tan biến
Vạt cỏ xanh gầy ướt đẫm hạt sương đêm
Nỗi nhớ vô chừng trong giây phút lặng yên
Lắng nghe tiếng lao xao mùa gọi lá
Em như thấy dường như đời rất lạ
Kể từ khi lặng lẽ phố đi về ...
======================
Đừng xin lỗi thơ .
Vì thơ không bao giờ bắt lỗi
Những trái tim yếu mềm vô tội
Vốn không biết hơn thua
Đừng sợ thơ cợt đùa
Bởi tiếng khóc - tiếng cười đều nhờ thơ giữ giúp
Giữa quãng đường rất chật
Những bước chân
Đừng bao giờ phân trần
Hãy yên lặng lắng nghe tiếng thơ trầm bổng
Và nuôi hy vọng
Trong đống hoang tàn ...
Mầm hạnh phúc vẫn tươi nguyên
===========================
Hạnh phúc vẫn còn phía cạnh ta
Dang tay choàng lấy những thiết tha
Ôm trọn hồn đêm say giấc ngủ
Ôm cả giấc mơ vốn thật thà ...
=====================
Mấy bận đi về ngang lối cũ
Hỏi nhành hoa tím có chờ nhau
Ven bờ thưa thớt hàng liễu rũ
Soi bóng mảnh trăng vắt nỗi sầu
======================
Hôm nay lá rụng thật nhiều
Sao không gom hết những điều đang bay
Cội cây già muốn ngủ say
Thế nhưng ngọn gió nào gây muộn phiền ?
=========================
Một chút viễn vông
để thấy
giữa những tất bật áo cơm
ta vẫn còn hạnh phúc
Hơn rất nhiều người
Ngẫm mà nghe đắng chát quá cuộc đời
Phía cạnh ta vẫn rất nhiều cám cảnh
Vẫn nhiều lắm những con người bất hạnh
Không một mái nhà nương náo lúc nắng - mưa
Một chút gian nan ...
Có lẽ cũng chưa vừa ...
==========================
Gía như .... điều ước chưa thành
Vì chưng ngọn gió ngọt lành đẩy xa
Gía như từ chỗ hôm qua
Mưa đừng rơi vội để ta gặp mình
Gía như đời chẳng vô tình
====================
Đôi lúc vô tình lạc giữa mênh mông
Nỗi nhớ vùng thoát ra
Loang dần theo gió
Dẫu bụi thời gian có lấp dùm những dấu chân ngoài ngõ
Vẫn còn vương một ít hương thừa ...
Đôi lúc tự hỏi lòng đã buông được hay chưa
Khi liều thuốc nhiệm màu đôi khi không tác dụng
Thì thời gian dẫu rất dài mấy mươi năm xa lắc ...
Từ khoảng trống không màu ...
Dường thấp thoáng bóng ...
ngày xưa ...
======================
Tháng tư về - hạt nắng vẫn vô tư
Đốt những chiếc lá ngoài hiên khô giòn héo quắt
Nỗi nhớ dẫu cồn cào vẫn giam mình trong câm lặng
Bởi vì đau ...
Em muốn hỏi một lần
sao phải ta mất nhau
Cho những cơn mưa chiều cứ dỗi hờn đỏng đảnh
Chợt đến - chợt đi
Trái tim dần giá lạnh
Cho những bước chân hoang cố ghìm lại đến tê lòng
Tháng tư là gì ?
Sao nỗi nhớ muốn đi rong ?
Đốt những chiếc lá ngoài hiên khô giòn héo quắt
Nỗi nhớ dẫu cồn cào vẫn giam mình trong câm lặng
Bởi vì đau ...
Em muốn hỏi một lần
sao phải ta mất nhau
Cho những cơn mưa chiều cứ dỗi hờn đỏng đảnh
Chợt đến - chợt đi
Trái tim dần giá lạnh
Cho những bước chân hoang cố ghìm lại đến tê lòng
Tháng tư là gì ?
Sao nỗi nhớ muốn đi rong ?
========================
Ừ ! thì cứ mơ
Ừ thì cứ thơ
Để tạm gát những vui buồn hiện tại
Để tạm quên nhân tình thế thái
Để nhìn nắng trên trời mà trách móc những cơn mưa
Ừ ! thì sáng -hoặc chiều hay cũng có thể là ban trưa
Tô vẽ chút mộng mơ trên bức tranh màu xám lạnh
Dẫu chỉ một lần trốn tránh
Vẫn hơn ...
Ừ thì cứ thơ
Để tạm gát những vui buồn hiện tại
Để tạm quên nhân tình thế thái
Để nhìn nắng trên trời mà trách móc những cơn mưa
Ừ ! thì sáng -hoặc chiều hay cũng có thể là ban trưa
Tô vẽ chút mộng mơ trên bức tranh màu xám lạnh
Dẫu chỉ một lần trốn tránh
Vẫn hơn ...
=================
Tháng tư rồi
mà hạt nắng vàng ươm
Mây lười biếng ...
mặc cây chườm bóng quên
Đường quen in dấu chân mềm
Mưa còn đi lạc
Phố thênh thênh chờ
Ráng chiều
hắt đỏ giấc mơ
Bóng con chim nhỏ bơ vơ cuối trời
mà hạt nắng vàng ươm
Mây lười biếng ...
mặc cây chườm bóng quên
Đường quen in dấu chân mềm
Mưa còn đi lạc
Phố thênh thênh chờ
Ráng chiều
hắt đỏ giấc mơ
Bóng con chim nhỏ bơ vơ cuối trời
======================
Cánh thư từ gửi theo người
Gió vô tình thổi rách tơi nỗi buồn
Hỏi hàng phượng vĩ vấn vương
Có nghe tiếng lá bên đường thở than ?
Gió vô tình thổi rách tơi nỗi buồn
Hỏi hàng phượng vĩ vấn vương
Có nghe tiếng lá bên đường thở than ?
=====================
Đêm nay trăng lạc đâu rồi
Bỏ mây phiêu bạt cuối trời bơ vơ
Yêu mà chi phút tình cờ
Trăm năm hỏi có ai chờ ai chăng ?
Bỏ mây phiêu bạt cuối trời bơ vơ
Yêu mà chi phút tình cờ
Trăm năm hỏi có ai chờ ai chăng ?
===================
Cái tình chưa ngọt đã cay
Khiến ta lắm lúc phải xây xát lòng
Ngẫm giòng sông vốn đục trong
Gạn chưa đủ sức bão giông cuộc đời
Đôi lần cất tiếng than : Ôi !...
Nghe vọng tự phía xa xôi về mình ..
Khiến ta lắm lúc phải xây xát lòng
Ngẫm giòng sông vốn đục trong
Gạn chưa đủ sức bão giông cuộc đời
Đôi lần cất tiếng than : Ôi !...
Nghe vọng tự phía xa xôi về mình ..
===================
Có hỏi cũng bằng không
Ngày đi đâu trở lại
Hôm nay và mãi mãi
Ta chỉ còn Ta thôi
Một phút đã đủ rồi
Giữa trăm ngàn trăn trở
Dẫu chỉ là nỗi nhớ
Một phút vẫn còn hơn ...
Ngày đi đâu trở lại
Hôm nay và mãi mãi
Ta chỉ còn Ta thôi
Một phút đã đủ rồi
Giữa trăm ngàn trăn trở
Dẫu chỉ là nỗi nhớ
Một phút vẫn còn hơn ...
====================
Dĩ vãng hóa hư vô
lãng du hồn miên viễn
Tâm tư hoài lưu luyến
Huyễn hoặc mộng bình yên
lãng du hồn miên viễn
Tâm tư hoài lưu luyến
Huyễn hoặc mộng bình yên
==================
Ta hy vọng phía xa kia ngày tháng đủ dài
Để thu xếp mớ ngổn ngang vẫn còn vương vãi
Dẫu biết phải vượt qua trăm ngàn trở ngại
Cứ phăng phăng ...
Tô điểm chút phấn son cho đôi má thêm hồng
Chiều xuống phố ngắm dòng người qua lại
Số phận ...?
Thôi thì mặc ông trời phân chia phải - trái
Thứ cần trả cho đời
rồi có lúc sẽ trả xong ..
Để thu xếp mớ ngổn ngang vẫn còn vương vãi
Dẫu biết phải vượt qua trăm ngàn trở ngại
Cứ phăng phăng ...
Tô điểm chút phấn son cho đôi má thêm hồng
Chiều xuống phố ngắm dòng người qua lại
Số phận ...?
Thôi thì mặc ông trời phân chia phải - trái
Thứ cần trả cho đời
rồi có lúc sẽ trả xong ..
=============================
Nón che màu tóc thời gian nhuộm
Thổi bạt yêu thương - gió vô tình
Chiều rưng rưng nắng - chiều như khóc
Ai biết ai chờ ..cõi rộng thinh ?
Thổi bạt yêu thương - gió vô tình
Chiều rưng rưng nắng - chiều như khóc
Ai biết ai chờ ..cõi rộng thinh ?
=============
Con đường phía trước
rộng thinh
giấc mơ mở cửa
riêng mình ghé qua
Yên bình
một chút riêng ta
Đêm lang thang
nhặt sao sa ...
ước gì ...?
rộng thinh
giấc mơ mở cửa
riêng mình ghé qua
Yên bình
một chút riêng ta
Đêm lang thang
nhặt sao sa ...
ước gì ...?
===================
Xạt xào tiếng lá gọi nhau
Mà ta cứ ngỡ hôm nào người qua
Thời gian lặng lẽ trôi xa
Bỏ ta ở lại với ta ...đợi chờ ...
Mà ta cứ ngỡ hôm nào người qua
Thời gian lặng lẽ trôi xa
Bỏ ta ở lại với ta ...đợi chờ ...
=======================
Đêm còn chưa chịu ngủ yên
Nửa trăng soi bóng bên thềm đơn côi
Lang thang tìm kiếm cả đời
Bóng hòa chiếc bóng ...
Đêm bồi hồi trông ...
Nửa trăng soi bóng bên thềm đơn côi
Lang thang tìm kiếm cả đời
Bóng hòa chiếc bóng ...
Đêm bồi hồi trông ...
======================
Người đi ...
Từ ấy lặng thinh
Tháng năm trôi ...
Cứ vô tình trôi xa
Đêm treo nửa mảnh trăng ngà
Đêm ơi !
nỗi nhớ sao mà không đi ...?
Từ ấy lặng thinh
Tháng năm trôi ...
Cứ vô tình trôi xa
Đêm treo nửa mảnh trăng ngà
Đêm ơi !
nỗi nhớ sao mà không đi ...?
=================
Ngày xưa ơi ! sao mà xa quá
Mặc ta tìm mòn cả dấu chân
Chiều hôm nay bỗng bâng khuâng
Dường như thấy những dấu chân hẹn hò ...
Nắng hồi hộp ngóng chờ con gió
Mà đâu ngờ đỏ mắt hoàng hôn
Chiều rơi ... cuối nhặt nhánh buồn
Vừa rơi ở phía đoạn đường ta qua ...
Mặc ta tìm mòn cả dấu chân
Chiều hôm nay bỗng bâng khuâng
Dường như thấy những dấu chân hẹn hò ...
Nắng hồi hộp ngóng chờ con gió
Mà đâu ngờ đỏ mắt hoàng hôn
Chiều rơi ... cuối nhặt nhánh buồn
Vừa rơi ở phía đoạn đường ta qua ...
========================
Nơi anh ở nắng đùa vui với nắng
Tàng cây cao bối rối tỏa bóng râm
Chẳng bốn mùa - nên đâu biết mùa đông
Đang giá lạnh trái tim ngàn dặm đợi
Gía có thể mang chút tình gửi tới
Dù chút thôi , hơi ấm tỏa quanh người
Một chút tình đủ ấm bởi làn môi ...
Đông mắc cở ... quẩn quanh ... rồi đi mất ...
Tàng cây cao bối rối tỏa bóng râm
Chẳng bốn mùa - nên đâu biết mùa đông
Đang giá lạnh trái tim ngàn dặm đợi
Gía có thể mang chút tình gửi tới
Dù chút thôi , hơi ấm tỏa quanh người
Một chút tình đủ ấm bởi làn môi ...
Đông mắc cở ... quẩn quanh ... rồi đi mất ...
=========================
Sương rơi ...
Đêm trắng ...
Bóng mờ ...
Trống không giấc mộng ...
Bơ vơ nỗi chờ ....
Tiếng côn trùng ...
Ngỡ tiếng tơ ...
Dặt dìu ru khúc ...
trăng hờ hững ...
treo ...
Hiên đời ...
Lần bước gieo neo
Thu chưa về ...
Ngỡ ...
heo may nhẹ lùa ...
Đêm trắng ...
Bóng mờ ...
Trống không giấc mộng ...
Bơ vơ nỗi chờ ....
Tiếng côn trùng ...
Ngỡ tiếng tơ ...
Dặt dìu ru khúc ...
trăng hờ hững ...
treo ...
Hiên đời ...
Lần bước gieo neo
Thu chưa về ...
Ngỡ ...
heo may nhẹ lùa ...
=================
Lang thang ... cho biết muộn màng
Cho mưa thôi đổ - cho trăng nghiêng mình
Địa đàng dạo gót phiêu linh
Đêm vi vút gió ...giữa thinh lặng chờ ..
Cho mưa thôi đổ - cho trăng nghiêng mình
Địa đàng dạo gót phiêu linh
Đêm vi vút gió ...giữa thinh lặng chờ ..
====================
Lang thang ... đêm đã quá dài
Sương rơi ướt mảnh trăng gầy đơn côi
Cho nhau - cho cả một đời
Dẫu đêm buồn đến ngậm ngùi nối đêm ...
Sương rơi ướt mảnh trăng gầy đơn côi
Cho nhau - cho cả một đời
Dẫu đêm buồn đến ngậm ngùi nối đêm ...
=====================
Đôi khi mây cũng giận hờn
Âm u một góc trời buồn đó thôi
Giấc mơ chiều lẳng lặng trôi
Bỏ ta ngồi lại phía trời u mê
Lãng du một cõi đi về
Đơn phương xóa nhạt lời thề khi xưa
Âm u một góc trời buồn đó thôi
Giấc mơ chiều lẳng lặng trôi
Bỏ ta ngồi lại phía trời u mê
Lãng du một cõi đi về
Đơn phương xóa nhạt lời thề khi xưa
=================
Lang thang ... đêm cứ lang thang
Cho vô tận đến ngút ngàn cô đơn
Ngày xưa xa vạn dặm buồn
Ta tìm đâu giữa đơn phương bóng mình ?
Lang thang ... ngày cứ vô tình
Nắng reo vui nắng giữa thinh không chờ
Cho ngờ ngợ những giấc mơ
Dường hư ảo vẫn bất ngờ như quen
Dăm lần tiếc những khi quên
Để khi nhìn lại - chênh vênh nỗi niềm
Cho vô tận đến ngút ngàn cô đơn
Ngày xưa xa vạn dặm buồn
Ta tìm đâu giữa đơn phương bóng mình ?
Lang thang ... ngày cứ vô tình
Nắng reo vui nắng giữa thinh không chờ
Cho ngờ ngợ những giấc mơ
Dường hư ảo vẫn bất ngờ như quen
Dăm lần tiếc những khi quên
Để khi nhìn lại - chênh vênh nỗi niềm
====================
Đắng cay ...nhận hết đắng cay
Ví đời như bữa tiệc say chóng tàn
Bỏ phía sau những muộn màn
Nhờ mưa xóa sạch hoang mang dùm mình
Ví đời như bữa tiệc say chóng tàn
Bỏ phía sau những muộn màn
Nhờ mưa xóa sạch hoang mang dùm mình
====================
Nợ ân tình trả nhau chừng một kiếp
Rồi cũng mai vùng sương trắng xóa mờ
Chốn trần đời thôi kể một giấc mơ
Duyên ... đâu dễ cho ta thêm lần chọn ..
Rồi cũng mai vùng sương trắng xóa mờ
Chốn trần đời thôi kể một giấc mơ
Duyên ... đâu dễ cho ta thêm lần chọn ..
====================
Mượn câu lục bát ru tình
Tình rơi vỡ bất thình lình ... buồn ơi !
Mượn đời chiếc bóng chơi vơi
Đời quên lấy lại - rối bời bước chân...
Từ con đò chở bâng khuâng
Trên giòng sông nhớ ...trôi dần ra khơi
Ta bỏ quên mỗi tiếng cười
Sóng vô tình xóa mất rồi . Phải chăng ?
Tình rơi vỡ bất thình lình ... buồn ơi !
Mượn đời chiếc bóng chơi vơi
Đời quên lấy lại - rối bời bước chân...
Từ con đò chở bâng khuâng
Trên giòng sông nhớ ...trôi dần ra khơi
Ta bỏ quên mỗi tiếng cười
Sóng vô tình xóa mất rồi . Phải chăng ?
=======================
Câu thơ tự thuở hồn nhiên
Đã mang điều ước đến miền hoang vu
Thôi thì tô sắc lời ru
Để rồi giữ đến thiên thu ... riêng mình
Đã mang điều ước đến miền hoang vu
Thôi thì tô sắc lời ru
Để rồi giữ đến thiên thu ... riêng mình
=======================
Một chút cho tôi
một chút cho người
Chút cho nỗi nhớ quanh đời chênh chao
Vẫn còn một chút lao xao
Đơm dây thơ mượt leo bờ giậu thưa ...
một chút cho người
Chút cho nỗi nhớ quanh đời chênh chao
Vẫn còn một chút lao xao
Đơm dây thơ mượt leo bờ giậu thưa ...
===================
Xuân giã từ - bóng khuất phía trời xa
Bỏ lại tháng ba nắng hừng như bếp lửa
Thời gian như cơn gió thổi vèo ngang cửa
Ta và Ta ngơ ngác buổi giao mùa
Giông bão đã nguôi chưa ?
Món nợ ân tình người vẫn còn vay - trả
Nỗi nhớ - niềm quên ... gửi vào từng hối hả
Của nhịp sống từng giờ ...
Thôi xếp gọn gàng từ ấy ... những giấc mơ
Trông đợi những cơn mưa xối vào giấc ngủ
Để đêm dịu dàng như vần thơ quyến rũ
Vào cõi hư không …
Khung trời tháng ba mênh mông
Ánh nến lập lòe thổi bùng tia hy vọng
Khoảng cách cuộc đời chưa kịp đo
dường thật ngắn …
Có đủ cho ta sắp xếp thật vẹn toàn …?
Bỏ lại tháng ba nắng hừng như bếp lửa
Thời gian như cơn gió thổi vèo ngang cửa
Ta và Ta ngơ ngác buổi giao mùa
Giông bão đã nguôi chưa ?
Món nợ ân tình người vẫn còn vay - trả
Nỗi nhớ - niềm quên ... gửi vào từng hối hả
Của nhịp sống từng giờ ...
Thôi xếp gọn gàng từ ấy ... những giấc mơ
Trông đợi những cơn mưa xối vào giấc ngủ
Để đêm dịu dàng như vần thơ quyến rũ
Vào cõi hư không …
Khung trời tháng ba mênh mông
Ánh nến lập lòe thổi bùng tia hy vọng
Khoảng cách cuộc đời chưa kịp đo
dường thật ngắn …
Có đủ cho ta sắp xếp thật vẹn toàn …?
====================
Xuân đã tạ từ - bóng khuất phía trời xa
Bỏ lại tháng ba nắng hừng như bếp lửa
Thời gian như cơn gió thổi vèo ngang cửa
Ta và Ta ngơ ngác buổi giao mùa
Giông bão đã tan chưa ?
Món nợ ân tình vẫn còn vay - trả
Nỗi nhớ - niềm quên ... gửi vào từng hối hả
Của nhịp sống từng giờ ...
Đã xếp gọn rồi từ ấy ... những cơn mơ
Bỏ lại tháng ba nắng hừng như bếp lửa
Thời gian như cơn gió thổi vèo ngang cửa
Ta và Ta ngơ ngác buổi giao mùa
Giông bão đã tan chưa ?
Món nợ ân tình vẫn còn vay - trả
Nỗi nhớ - niềm quên ... gửi vào từng hối hả
Của nhịp sống từng giờ ...
Đã xếp gọn rồi từ ấy ... những cơn mơ
=====================
Ta đã từng mở lòng ra với thế gian . Nắm bắt những buồn - vui - lo
toan - giận - ghét - Phân loại - chia ô từng ngăn tim chật hẹp - Thứ
chẳng đáng quan tâm - cất gọn chỗ khó tìm ...
============================
Ta nhắm mắt... lắng nghe
Hơi hướm mùa xuân như vẫn còn len lỏi
Trong cái nắng hừng hừng của lão mặt trời cằn cõi
Mặc cơn gió cố công lùa không khí vào mùa
Ta dừng lại... lắng nghe
Chút hương vị yêu thương rót vào tim rất nhẹ
Hơi hướm mùa xuân như vẫn còn len lỏi
Trong cái nắng hừng hừng của lão mặt trời cằn cõi
Mặc cơn gió cố công lùa không khí vào mùa
Ta dừng lại... lắng nghe
Chút hương vị yêu thương rót vào tim rất nhẹ
======================
Gửi vào gió chút yêu thương
Để mùa xuân muộn vẫn mường tượng xuân
Gửi vào trong mắt nỗi buồn
Gọi bình yên bứoc chung đường lãng quên ...
Để mùa xuân muộn vẫn mường tượng xuân
Gửi vào trong mắt nỗi buồn
Gọi bình yên bứoc chung đường lãng quên ...
=====================
Chút hạnh phúc - kho tàng em gìn giữ .
Mọi gian nan nếm trải đã quá nhiều
Chiến thắng cuộc đời - vũ khí mỗi tình yêu
Luôn cầu nguyện an bình cho mái ấm .
Mọi gian nan nếm trải đã quá nhiều
Chiến thắng cuộc đời - vũ khí mỗi tình yêu
Luôn cầu nguyện an bình cho mái ấm .
===================
Thẳng tay ta ném hết nỗi buồn
Để mùa xuân mới ngập yêu thương
Thời gian còn lại đâu dài nữa
Ngoảnh lại trần gian - cõi vô thường
Có một người nhung nhớ bâng quơ
Khiến mùa đông luống chần chờ
Ngại chêm thêm gió vào mơ - lạnh lùng
Mây có giúp chở dùm không hở
Phía bên này nỗi nhớ lang thang ?
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang
Tay lần tay gỡ ...hoang mang kiếp chờ ..
=================
Ta ôm chút dư âm từ năm cũ
Mượn giao thời gởi đó - ngoặc bước chân
Đông dùm đống thành băng miền quá khứ
Để mùa xuân kịp đến tặng nắng hồng
Có lẽ nàng Xuân vẫn bên người
Nên đóa mai vàng khoe sắc tươi
Vươn mình bên lá chào ngày mới
Mười cánh hồn nhiên tựa đang cười
Nên đóa mai vàng khoe sắc tươi
Vươn mình bên lá chào ngày mới
Mười cánh hồn nhiên tựa đang cười
=====================
Môi mỉm cười
Tạm quên bao vất vả
Khúc tình yêu
Xuân dạo giữa yên bình
Đời vẫn thế
Có bao giờ thư thả
Tự dỗ lòng
hy vọng buổi bình minh
Tạm quên bao vất vả
Khúc tình yêu
Xuân dạo giữa yên bình
Đời vẫn thế
Có bao giờ thư thả
Tự dỗ lòng
hy vọng buổi bình minh
=========================
Cuối năm rót rượu cho mình
Uống bao phiền luỵ- chông chênh vào lòng
Chừa ly rượu ngọt đầu năm
Ta cùng cạn chén tri âm ấm nồng
Uống bao phiền luỵ- chông chênh vào lòng
Chừa ly rượu ngọt đầu năm
Ta cùng cạn chén tri âm ấm nồng
====================
Nhũng nhẳn cơn đau đã quá đầy
Quãng đường vừa dẫm - lắm chông gai
Muốn mang đi ném vào quên lãng
Để thôi than thở mỗi đêm dài
Quãng đường vừa dẫm - lắm chông gai
Muốn mang đi ném vào quên lãng
Để thôi than thở mỗi đêm dài
======================
Thẳng tay ta ném hết nỗi buồn
Để mùa xuân mới ngập yêu thương
Thời gian còn lại đâu dài nữa
Ngoảnh lại trần gian - cõi vô thường
=======================
Mưa đã tạnh rồi - gió hanh khô
Mùa đông như đến tự bao giờ
Sao ta nghe nắng dường than thở
Ngày mai mưa - nắng ? biết đâu ngờ .
Thôi nhé đừng nhìn phía không nhau
Cho trái tim yêu phải nát nhàu
Cho đám mây chiều nằng nặng gió
Cho con đường cũ - dấu chân đau ...
Mùa đông như đến tự bao giờ
Sao ta nghe nắng dường than thở
Ngày mai mưa - nắng ? biết đâu ngờ .
Thôi nhé đừng nhìn phía không nhau
Cho trái tim yêu phải nát nhàu
Cho đám mây chiều nằng nặng gió
Cho con đường cũ - dấu chân đau ...
========================
Bài thơ chưa viết hết lời
Mùa đông ập tới rối bời không gian
Mộng tàn canh mộng - hoang mang
Ta tìm ai giữa ... hoang tàn chốn xưa ?
Mùa đông ập tới rối bời không gian
Mộng tàn canh mộng - hoang mang
Ta tìm ai giữa ... hoang tàn chốn xưa ?
======================
Chiều cao ốc nắng lưa thưa đổ Có một người nhung nhớ bâng quơ
Khiến mùa đông luống chần chờ
Ngại chêm thêm gió vào mơ - lạnh lùng
Mây có giúp chở dùm không hở
Phía bên này nỗi nhớ lang thang ?
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang
Tay lần tay gỡ ...hoang mang kiếp chờ ..
Miền ký ức ai ngờ bỏ ngỏ
Bóng ai về ngang đó bơ vơ
Đông tràn giá buốt cơn mơ
Đêm dường dai dẵng tiếng thơ ngậm ngùi
Bóng ai về ngang đó bơ vơ
Đông tràn giá buốt cơn mơ
Đêm dường dai dẵng tiếng thơ ngậm ngùi
===================
Đổ sao hết những buồn vui bất tận
Vịn hồn thơ e lạc lối - quên đường
Thôi dặn lòng còn đó chút tơ vương
Ta cứ mựơn câu thơ hoà tiếng nhạc ...
Vịn hồn thơ e lạc lối - quên đường
Thôi dặn lòng còn đó chút tơ vương
Ta cứ mựơn câu thơ hoà tiếng nhạc ...
====================
Em đã gắng - đoạn đường kia xa quá
Vòng tay anh buông vội bến đợi chờ
Em chới với trong dòng đời nghiệt ngã
Tiếng khóc vỡ oà nát vụn giữa bơ vơ
Vòng tay anh buông vội bến đợi chờ
Em chới với trong dòng đời nghiệt ngã
Tiếng khóc vỡ oà nát vụn giữa bơ vơ
==================
Xuân khẽ khàng ru điệp khúc bình yên
Đừng khóc nữa em , hãy nhìn hoa nở rộ
Mang sức sống điểm tô từng con phố
Và nắng ngọt ngào phả hơi ấm vào tim .
Đừng khóc nữa em , hãy nhìn hoa nở rộ
Mang sức sống điểm tô từng con phố
Và nắng ngọt ngào phả hơi ấm vào tim .
============
Xuân chỉ dành cho những kẻ hân hoan
Xuân lướt nhẹ qua đời - trơ mắt ngó
Hạnh phúc hôm nay bồng bềnh như ngọn gió
Cho quá nhiều - sao nhận chẳng bao nhiêu ?
Xuân lướt nhẹ qua đời - trơ mắt ngó
Hạnh phúc hôm nay bồng bềnh như ngọn gió
Cho quá nhiều - sao nhận chẳng bao nhiêu ?
========================
Ta khép lòng học cách thản nhiên
Vì nhân thế xoay tròn yêu - thương - ganh ghét
Con đường nào đi qua - cuối cùng rồi cũng mệt
Thôi cứ thản nhiên cười - mặc kệ những gièm pha
Ta cũng có khi không thật chính ta
Tươi nét mặt khi cõi lòng héo hắt
Để rồi thấy cuộc đời chán ngắt
Dần dà tim lạnh tựa một tảng băng
======================
Vì nhân thế xoay tròn yêu - thương - ganh ghét
Con đường nào đi qua - cuối cùng rồi cũng mệt
Thôi cứ thản nhiên cười - mặc kệ những gièm pha
Ta cũng có khi không thật chính ta
Tươi nét mặt khi cõi lòng héo hắt
Để rồi thấy cuộc đời chán ngắt
Dần dà tim lạnh tựa một tảng băng
======================
Giấu đã đời một nửa vẫn còn dôi
Thôi ! không cố - mặc thế nhân dị nghị
Quen biết nhiều - mấy ai làm tri kỷ
Để phôi pha phần còn lại nỗi buồn ?
Thôi ! không cố - mặc thế nhân dị nghị
Quen biết nhiều - mấy ai làm tri kỷ
Để phôi pha phần còn lại nỗi buồn ?
=================
Đường đời vẫn lắm chông chênh
Dò từng bước mỏi - buồn tênh cõi lòng
Nguyên tiêu hỏi ánh trăng trong
Giấu nơi nào hết để không nặng nề
Dò từng bước mỏi - buồn tênh cõi lòng
Nguyên tiêu hỏi ánh trăng trong
Giấu nơi nào hết để không nặng nề
====================
Nửa dôi ra em giữ đã mệt người
Buông cho gió - gió xoay tròn trở lại
Tay quá mỏi muốn không cần giữ mãi
Có được đâu nào - thôi kệ , để mà nguôi ...
Buông cho gió - gió xoay tròn trở lại
Tay quá mỏi muốn không cần giữ mãi
Có được đâu nào - thôi kệ , để mà nguôi ...
===================
Giấu làm gì nỗi buồn vào khoé mắt
Nỗi buồn kia làm ướt lệ - hao mòn
Hạnh phúc luôn luôn bắt ta tìm góp nhặt
Được những gì - cho đủ - khỏi ước mong
Nỗi buồn kia làm ướt lệ - hao mòn
Hạnh phúc luôn luôn bắt ta tìm góp nhặt
Được những gì - cho đủ - khỏi ước mong
==================
Qúa khứ mon men ngưỡng cửa nỗi buồn
Có kịp giấu - trái tim thôi lúng túng
Hay loay hoay - câu thơ vỡ vụng
Giữa nắng gió cuộc đời - héo hắt mảnh tình riêng ?
Có kịp giấu - trái tim thôi lúng túng
Hay loay hoay - câu thơ vỡ vụng
Giữa nắng gió cuộc đời - héo hắt mảnh tình riêng ?
============================
Không mang giấu - nỗi buồn bung - nát vụng
Ta còn chi thơ làm bạn mỗi đêm về
Nếu hoài niệm muốn nằm yên góc khuất
Ta cớ gì lay dậy những u mê
Vẫn hy vọng dù biết rồi tuyệt vọng
Cuộc đời ơi ! có tươi mãi tiếng cười
Cho và nhận - ta được gì ? hay mất
Giấu nỗi buồn - vớt lại ít niềm vui
Ta còn chi thơ làm bạn mỗi đêm về
Nếu hoài niệm muốn nằm yên góc khuất
Ta cớ gì lay dậy những u mê
Vẫn hy vọng dù biết rồi tuyệt vọng
Cuộc đời ơi ! có tươi mãi tiếng cười
Cho và nhận - ta được gì ? hay mất
Giấu nỗi buồn - vớt lại ít niềm vui
======================
Hẹn
Chuyện hợp tan là chuyện của đời thường Sao nghe đắng chiếc hôn chiều ly biệt Giọt nước mắt không rơi - vì ta biết Vẫn có người trong cùng tận nỗi đau Món nợ đời chưa trả được cho nhau Chân mải miết cho kịp ngày đối mặt Mấy mươi năm đoạn đường kia rất ngắn Buổi trùng lai nối lại những muộn màng Ta vẫn tin định mệnh muốn buộc ràng. Phút lơ đễnh ngủ quên trong nỗi nhớ Lý trí giật mình gõ nhịp tim - nhắc nhở Trở về thôi - trăm mối ngổn ngang chờ... Huỳnh Gia 01-12-2009
Chuyện hợp tan là chuyện của đời thường Sao nghe đắng chiếc hôn chiều ly biệt Giọt nước mắt không rơi - vì ta biết Vẫn có người trong cùng tận nỗi đau Món nợ đời chưa trả được cho nhau Chân mải miết cho kịp ngày đối mặt Mấy mươi năm đoạn đường kia rất ngắn Buổi trùng lai nối lại những muộn màng Ta vẫn tin định mệnh muốn buộc ràng. Phút lơ đễnh ngủ quên trong nỗi nhớ Lý trí giật mình gõ nhịp tim - nhắc nhở Trở về thôi - trăm mối ngổn ngang chờ... Huỳnh Gia 01-12-2009
===========================
Xuân nhớ...
Em tiễn xuân về... Anh có hay Từng cơn mưa muộn thấm
vai gầy Chiều thênh thang phố - chiều lơ đãng Cho màu hoa nắng đắm hồn
say Em tiễn xuân về phía buông trôi Giây phút dừng chân - thoáng bồi
hồi Như bóng dáng ai từ bên ấy Đôi mắt thật buồn - bước đơn côi Em
tiễn xuân về... Hạnh phúc ơi ! Xin gửi bình yên đến cho người Mấy mươi
năm lẽ tình lận đận Hai đầu nỗi nhớ - mãi xa xôi ....
=================
Ô hay ! sao lại chẳng đàn bà ?
Như khúc dạo đầu chẳng tiếng ca
Lạnh lẽo chén trà không kẻ nhấp
Nhạt phèo ly rượu chẳng ai " khà ..."
Ngoài kia trống thúc bầy lân trẻ
Phía nọ ngòi châm đám pháo già
Hòa nhịp cùng xuân - Nào ! xuống phố ...
Cớ gì cô độc , " một mình Ta " ?
Như khúc dạo đầu chẳng tiếng ca
Lạnh lẽo chén trà không kẻ nhấp
Nhạt phèo ly rượu chẳng ai " khà ..."
Ngoài kia trống thúc bầy lân trẻ
Phía nọ ngòi châm đám pháo già
Hòa nhịp cùng xuân - Nào ! xuống phố ...
Cớ gì cô độc , " một mình Ta " ?
==================
Có lẽ nào anh đã nhớ em ?
Nhớ đôi mắt như biết cười - lúng liếng
Nhớ tà áo thướt tha ngày cầu nguyện
Khiến mùa xuân như bừng sáng sân chùa
Tự hỏi lòng :" Ta đã yêu chưa ?"
Hay một thoáng bâng khuâng chìm hư ảo ?
" Ừ có lẽ ...!( lá rung rinh cười nhạo )
Xuân nhịp nhàng hòa quyện bước chân son
Có lẽ nào ... !?( Im lặng chắc hay hơn ...)
Nhớ đôi mắt như biết cười - lúng liếng
Nhớ tà áo thướt tha ngày cầu nguyện
Khiến mùa xuân như bừng sáng sân chùa
Tự hỏi lòng :" Ta đã yêu chưa ?"
Hay một thoáng bâng khuâng chìm hư ảo ?
" Ừ có lẽ ...!( lá rung rinh cười nhạo )
Xuân nhịp nhàng hòa quyện bước chân son
Có lẽ nào ... !?( Im lặng chắc hay hơn ...)
===================
Một chút hư hao dang díu nửa cuộc đời
Ta đứng lặng trong chiều chờ chuyến cuối
Chưa biết nơi nào gởi nỗi buồn một đỗi
Để nụ cười còn đứng cạnh ủi an .
Ta đứng lặng trong chiều chờ chuyến cuối
Chưa biết nơi nào gởi nỗi buồn một đỗi
Để nụ cười còn đứng cạnh ủi an .
=====================
Hỏi ánh trăng đêm - có khi nào ...
Muôn đời ray rức một vì sao ?
Đóa hoa năm cũ theo ngày tháng
Khô héo tin yêu - cánh phai màu
Về lại chốn xưa để làm gì
Giọt mưa xóa nhạt dấu chân đi ...
Mặt đất lạnh - trơn - chiều thật vắng
Như cả không gian xám màu chì ...
Muôn đời ray rức một vì sao ?
Đóa hoa năm cũ theo ngày tháng
Khô héo tin yêu - cánh phai màu
Về lại chốn xưa để làm gì
Giọt mưa xóa nhạt dấu chân đi ...
Mặt đất lạnh - trơn - chiều thật vắng
Như cả không gian xám màu chì ...
=================
Còn lối nào nương náo bước chân ta !
Khi phía trước mây mù giăng kín cả
Bốn mùa trôi chỉ toàn đông lạnh giá
Trái tim dường tê cứng tựa tảng băng ..
Khi phía trước mây mù giăng kín cả
Bốn mùa trôi chỉ toàn đông lạnh giá
Trái tim dường tê cứng tựa tảng băng ..
=================
Dẫu kiêu sa cũng hoa đồng cỏ nội
Khách ngẩn ngơ giây lát ...rồi đi
Thời gian quên như chưa có điều gì
Bỏ mặc đất khô cằn chôn cánh úa ...
Mớ niềm riêng bùng lên như ngọn lửa
Rồi cũng tàn theo làn gió chiều nay
Tình không tròn - đâu thể trách hờn ai
Chỉ tự trách tim mình đa đoan quá !
Khách ngẩn ngơ giây lát ...rồi đi
Thời gian quên như chưa có điều gì
Bỏ mặc đất khô cằn chôn cánh úa ...
Mớ niềm riêng bùng lên như ngọn lửa
Rồi cũng tàn theo làn gió chiều nay
Tình không tròn - đâu thể trách hờn ai
Chỉ tự trách tim mình đa đoan quá !
===================
Ta xoay tròn theo vũ khúc thời gian
Khúc dư âm vọng về hoà điệu gió
Như món nợ trả cho xong thật khó
Đành mang theo cho đến cuối đường trần ..
Khúc dư âm vọng về hoà điệu gió
Như món nợ trả cho xong thật khó
Đành mang theo cho đến cuối đường trần ..
==================
Ước làm chi gặp trong mơ
Bình minh lên - lại mong chờ đến đêm
Ngoài kia nắng ghé bên thềm
Vươn vai buông hết nỗi niềm được không ?
Bình minh lên - lại mong chờ đến đêm
Ngoài kia nắng ghé bên thềm
Vươn vai buông hết nỗi niềm được không ?
====================
Ừ ! thì trả những nợ nần năm cũ
Để còn vay nhân thế nửa niềm vui
Ừ ! thì trả một nửa phần quá khứ
Để từ mai không gượng gạo tiếng cười
Trả anh một nửa tinh khôi
Ngày xưa vụng dại nhận lời vu vơ
Ai cho lời hẹn đợi chờ
Thời gian dằng dặc không ngờ trôi qua
Ta còn đâu nữa để mà ...
Tóc từng sợi lạnh sương pha trắng màu ...
Để còn vay nhân thế nửa niềm vui
Ừ ! thì trả một nửa phần quá khứ
Để từ mai không gượng gạo tiếng cười
Trả anh một nửa tinh khôi
Ngày xưa vụng dại nhận lời vu vơ
Ai cho lời hẹn đợi chờ
Thời gian dằng dặc không ngờ trôi qua
Ta còn đâu nữa để mà ...
Tóc từng sợi lạnh sương pha trắng màu ...
==================
Tim ôm nỗi nhớ khư khư
Đâu hay nỗi nhớ làm nư - cồn cào
Xin chi cái thuở ngọt ngào
Để bây giờ biết nỗi đau là gì ....
Đâu hay nỗi nhớ làm nư - cồn cào
Xin chi cái thuở ngọt ngào
Để bây giờ biết nỗi đau là gì ....
=================
Một lần lỡ hẹn đêm mưa
Ngàn sau nỗi nhớ chưa vừa đớn đau
Nửa vầng trăng vỡ trên cao
Nửa rơi vào chốn không nhau héo gầy
Ngàn sau nỗi nhớ chưa vừa đớn đau
Nửa vầng trăng vỡ trên cao
Nửa rơi vào chốn không nhau héo gầy
=================
Ngọt ngào tuổi nhớ màu môi
Ta dâng một chút hương đời cho đêm
Ngắm trăng treo mảnh lưỡi liềm
Phải chăng trăng mãi đi tìm nửa vơi ...?
Ta dâng một chút hương đời cho đêm
Ngắm trăng treo mảnh lưỡi liềm
Phải chăng trăng mãi đi tìm nửa vơi ...?
================
Âm thầm lê gót đơn côi
Giấc mơ dường đã tan rồi - đêm qua
Bình mình lên nắng nhạt nhòa
Ô hay !Ta vẫn là ta một mình
Giấc mơ dường đã tan rồi - đêm qua
Bình mình lên nắng nhạt nhòa
Ô hay !Ta vẫn là ta một mình
=================
Một mình tôi với riêng tôi
Chiều mang vạt nắng cuối trời theo ai
Ngẩn ngơ một tiếng thở dài
Đêm như muốn trút u hoài vào mơ
Chiều mang vạt nắng cuối trời theo ai
Ngẩn ngơ một tiếng thở dài
Đêm như muốn trút u hoài vào mơ
==================
Anh không đến
Thời gian dài ra mãi
Tôi đành lòng ngồi lại
đếm thương đau
Thơ từng giọt rơi vào đêm
tê tái
Quãng đường quên
hỏi nắng có bạc màu ?
Thời gian dài ra mãi
Tôi đành lòng ngồi lại
đếm thương đau
Thơ từng giọt rơi vào đêm
tê tái
Quãng đường quên
hỏi nắng có bạc màu ?
================
Đừng chôn nắng khiến hạ buồn rưng rức
Hãy gọi mưa tưới mát tấm lưng chiều
Kìa ! nắng cười khiến vòm lá liêu xiêu
Như muốn rủ gió về cùng khiêu vũ ...
Hãy gọi mưa tưới mát tấm lưng chiều
Kìa ! nắng cười khiến vòm lá liêu xiêu
Như muốn rủ gió về cùng khiêu vũ ...
=================
Cùng nhau qua chặng đường dài
Vui buồn nếm cạn - chông gai tỏ tường
Đã đành duyên nợ vấn vương
Một lời hẹn kiếp vô thường tái sinh
Vui buồn nếm cạn - chông gai tỏ tường
Đã đành duyên nợ vấn vương
Một lời hẹn kiếp vô thường tái sinh
======================
Là giấc mộng - thà thôi không nhớ
Bóng người qua cứ ngỡ thật gần
Giật mình nghe tiếng bước chân
Gió lùa qua cửa - bần thần ngó mông
Xin giây phút dọ lòng - để hiểu
Đời không người đời thiếu niềm vui
Bình yên không - bước tiêu diêu
Không em - dường thấy đìu hiu cõi lòng
Bóng người qua cứ ngỡ thật gần
Giật mình nghe tiếng bước chân
Gió lùa qua cửa - bần thần ngó mông
Xin giây phút dọ lòng - để hiểu
Đời không người đời thiếu niềm vui
Bình yên không - bước tiêu diêu
Không em - dường thấy đìu hiu cõi lòng
==================
Đâu có quà , chỉ có thơ thôi
Thơ không ngửi - không sờ như hiện vật
Nếu mang thơ đi làm quà sinh nhật
Người có hờn ta keo kiệt không đây ?
Thơ không ngửi - không sờ như hiện vật
Nếu mang thơ đi làm quà sinh nhật
Người có hờn ta keo kiệt không đây ?
====================
Ừ thôi ! Khi với ta hiện tại chẳng có gì Thì mặc nhiên muốn nhìn về
ký ức Ở nơi có những nụ cười túc trực Trên vành môi tươi tắn tuổi mộng
mơ Khi hiểu rằng cuộc sống chẳng là thơ Thì ảo ảnh luôn ngập tràn
giấc ngủ Cất lời ru linh hồn ta mệt lữ Giấc hiền hòa những đêm lạnh
đơn côi Con dốc đời trơn trợt phủ đầy vôi Ta xoa xuýt đôi
tay mòn trầy xước Cố vớt vát chút bình yên tìm được Mong một ngày sắp
xếp lại ngổn ngang Ừ thôi ! không ca thán - oán than Ta phải sống như
ngày mai sẽ chết Mặc kệ xác thân hao gầy mỏi mệt Vì thời gian không nấn
ná đợi chờ... Huỳnh Gia 12-06-2011
=========================
Tự dấn thân vào dâu bể - trói đời nhau
Mà đâu biết con sóng trào tiếc nhớ
Tình quá đầy - chiếc thuyền nan sao chở
Khẳm dỗi hờn - con nước cuốn niềm vui ...
Mà đâu biết con sóng trào tiếc nhớ
Tình quá đầy - chiếc thuyền nan sao chở
Khẳm dỗi hờn - con nước cuốn niềm vui ...
============================
Nhắm con mắt lại một bên
Còn bên kia để nhìn thênh thang đời
Cô đơn chi một góc trời
Rồi sao mai lặn - mặt trời sẽ lên
Mím môi nén lại tiếng rên
Bếp lòng có kịp nhóm lên tiếng cười
Vội vàng chi bỏ cuộc chơi
Cứ thong thả bước ...Người ơi ! vẫn còn ...
Còn bên kia để nhìn thênh thang đời
Cô đơn chi một góc trời
Rồi sao mai lặn - mặt trời sẽ lên
Mím môi nén lại tiếng rên
Bếp lòng có kịp nhóm lên tiếng cười
Vội vàng chi bỏ cuộc chơi
Cứ thong thả bước ...Người ơi ! vẫn còn ...
==================================
Chỉ là một chút mộng mơ
Khi mà hiện thực - mối tơ rối nùi
Tìm miền quá khứ quay lui
Có chăng cũng chỉ bùi ngùi - tiếc ngơ
Chuyến xe chở ảo về mơ
Đâu còn chỗ trống - tuổi thơ xa dần ...
Khi mà hiện thực - mối tơ rối nùi
Tìm miền quá khứ quay lui
Có chăng cũng chỉ bùi ngùi - tiếc ngơ
Chuyến xe chở ảo về mơ
Đâu còn chỗ trống - tuổi thơ xa dần ...
======================
Chuyến xe rời khỏi giấc mơ
giật mình tỉnh giấc , mà ngơ ngẩn buồn
"Ngày xưa ... " không thể ngược đường
Thôi thì một chút vấn vương riêng mình
giật mình tỉnh giấc , mà ngơ ngẩn buồn
"Ngày xưa ... " không thể ngược đường
Thôi thì một chút vấn vương riêng mình
==========================
Tình cờ chung chuyến xe xa
Trở về quá khứ có ta với người
Tình cờ thôi ! tình cờ thôi
Thế mà như đã bồi hồi luyến lưu
Trở về quá khứ có ta với người
Tình cờ thôi ! tình cờ thôi
Thế mà như đã bồi hồi luyến lưu
==================
Nông thôn điện đớm sáng lòa
Tuần dăm bữa cúp thôi mà - Có sao .
Dưng không có tấm vé tàu
Ngược dòng hồi ức - nao nao trong lòng
Ngờ đâu sực tỉnh - bần thần
Ô hay vỡ lẽ , ra mình chiêm bao
Tuần dăm bữa cúp thôi mà - Có sao .
Dưng không có tấm vé tàu
Ngược dòng hồi ức - nao nao trong lòng
Ngờ đâu sực tỉnh - bần thần
Ô hay vỡ lẽ , ra mình chiêm bao
=================
Hạt mưa rơi vỡ sục sùi
Hay là giọt lệ khóc người biệt ly
Nhớ nhung ư ! để làm chi
Người xa có biết người tê tái lòng ?
Hay là giọt lệ khóc người biệt ly
Nhớ nhung ư ! để làm chi
Người xa có biết người tê tái lòng ?
===================
Em mơ về tuổi ấu thơ
Anh mơ về tuổi dại khờ mới yêu
Mơ gì thì cũng liêu xiêu
Tỉnh ra mới biết đời nhiêu khê đời
Chỉ mơ một chút mà thôi
Mơ triền miên chắc ...bụng sôi suốt ngày
Anh mơ về tuổi dại khờ mới yêu
Mơ gì thì cũng liêu xiêu
Tỉnh ra mới biết đời nhiêu khê đời
Chỉ mơ một chút mà thôi
Mơ triền miên chắc ...bụng sôi suốt ngày
=======================
Từ đêm đếm bước lang thang
Ưu tư rớt giữa hoang mang kiếp người
Nỗi buồn buông mãi không rơi
Dấu xưa lạc cuối khoảng trời hoang vu
Từ đêm nỗi nhớ chần chừ
Loay hoay giấc ngủ - sương mù vây quanh
Ưu tư rớt giữa hoang mang kiếp người
Nỗi buồn buông mãi không rơi
Dấu xưa lạc cuối khoảng trời hoang vu
Từ đêm nỗi nhớ chần chừ
Loay hoay giấc ngủ - sương mù vây quanh
=====================
Tình mẹ tựa biển đông
Tình cha như núi Thái
Mẹ dạy con phải - trái
Cha nương từng bước chân
Ôi ! nỗi nhớ thật gần
Còn Cha đi ... xa ngái
Bỏ mình con ở lại
Với muôn vàn khó khăn
Đôi lúc dạ băn khoăn
Muốn tìm cha để hỏi
Đường đời muôn vạn lối
Biết lối nào bình yên ?
Tình cha như núi Thái
Mẹ dạy con phải - trái
Cha nương từng bước chân
Ôi ! nỗi nhớ thật gần
Còn Cha đi ... xa ngái
Bỏ mình con ở lại
Với muôn vàn khó khăn
Đôi lúc dạ băn khoăn
Muốn tìm cha để hỏi
Đường đời muôn vạn lối
Biết lối nào bình yên ?
=========================
Có nhìn đời bằng đôi mắt xốn xang
Mới hiểu hết những gì đời ban tặng
Nên đôi lúc thấy lòng mình hụt hẫng
Yêu thương còn ...dù một chút hay không ?
Mới hiểu hết những gì đời ban tặng
Nên đôi lúc thấy lòng mình hụt hẫng
Yêu thương còn ...dù một chút hay không ?
==================
Ký ức là điểm tựa
Trong những lúc chơi vơi .
Khi đắng cay thừa mứa
Ký ức sẽ gọi mời
Cuộc đời là giông bão
Ta chèo chống mỏi mê
Bấu víu bờ hư ảo
Dường rất xa nẻo về ...
Trong những lúc chơi vơi .
Khi đắng cay thừa mứa
Ký ức sẽ gọi mời
Cuộc đời là giông bão
Ta chèo chống mỏi mê
Bấu víu bờ hư ảo
Dường rất xa nẻo về ...
======================
Không ngờ tôi biết làm thơ
Biết tô màu chữ mộng mơ vào đời
Biết ngô nghê cất tiếng cười
Cố tình khỏa lấp rối bời trong tim
Không ngờ ngày ấy lặng im
Nửa đời còn lại đi tìm hư không
Như cơn gió thoảng qua lòng
Xôn xao một lúc - nhớ mong chuỗi dài...
Một lần lỡ uống men say
Biết tô màu chữ mộng mơ vào đời
Biết ngô nghê cất tiếng cười
Cố tình khỏa lấp rối bời trong tim
Không ngờ ngày ấy lặng im
Nửa đời còn lại đi tìm hư không
Như cơn gió thoảng qua lòng
Xôn xao một lúc - nhớ mong chuỗi dài...
Một lần lỡ uống men say
=====================
Tự thuở khai sinh vốn họ Nghèo
Đời lênh đênh sóng bục dây neo
Trời cao thách đố lòng săn chắc
Đất rộng so kè phận bủn beo
Ngày hẹp bương bương đường thẳng thoáng
Tháng dài lựng chựng dốc quanh đèo
Ngó mông dường ắp mâm cơm thịt
Xó bếp vẫn xanh bó cải nèo
Đời lênh đênh sóng bục dây neo
Trời cao thách đố lòng săn chắc
Đất rộng so kè phận bủn beo
Ngày hẹp bương bương đường thẳng thoáng
Tháng dài lựng chựng dốc quanh đèo
Ngó mông dường ắp mâm cơm thịt
Xó bếp vẫn xanh bó cải nèo
========================
Mấy mươi năm nắng phôi phai
Dường như chiếc lá khô gầy bên hiên
Người đi... lỡ chuyến đò duyên
Vết thương ngày ấy đã liền da tôi
Mấy mươi năm nhạt tiếng cười
Đôi khi chỉ muốn ngủ vùi để quên
Thì thầm tiếng gió ru đêm
Xin ru ta chút bình yên giữa đời.
Xin ru tim khúc tình trôi
Giòng sông định mệnh đã chia đôi đường
Dường như chiếc lá khô gầy bên hiên
Người đi... lỡ chuyến đò duyên
Vết thương ngày ấy đã liền da tôi
Mấy mươi năm nhạt tiếng cười
Đôi khi chỉ muốn ngủ vùi để quên
Thì thầm tiếng gió ru đêm
Xin ru ta chút bình yên giữa đời.
Xin ru tim khúc tình trôi
Giòng sông định mệnh đã chia đôi đường
==================
Tình cờ tay nắm bàn tay
Mắt giao ánh mắt - buồn ray rức buồn
Cắt đôi ly rượu vấn vương
Một lần sau cuối tôi - người bên nhau
Trách thời gian trôi quá mau
Trách đêm như ngắn -trăng sao chóng già
Hay là ta trách riêng ta?
Ừ thôi ! cứ trách... Rồi xa nghìn trùng
Mắt giao ánh mắt - buồn ray rức buồn
Cắt đôi ly rượu vấn vương
Một lần sau cuối tôi - người bên nhau
Trách thời gian trôi quá mau
Trách đêm như ngắn -trăng sao chóng già
Hay là ta trách riêng ta?
Ừ thôi ! cứ trách... Rồi xa nghìn trùng
=================
Nhớ ngày xưa đến ngẩn ngơ
Lưu vài con chữ vẩn vơ vào đời
Nỗi niềm nép phía trong tôi
Đêm dài cô quạnh giấc mơ ùa về .
Lưu vài con chữ vẩn vơ vào đời
Nỗi niềm nép phía trong tôi
Đêm dài cô quạnh giấc mơ ùa về .
===============
Có phải là thu không ?
Sao nơi em chiều không vơi vạt nắng
Và những chiếc lá vàng nằm trên cây lẳng lặng
Chẳng ngọn gió nào đưa chúng đến cùng thu
Có phải thu về làn mây xám ưu tư
Sao những cơn mưa dội vào hiên lạnh giá
Nỗi nhớ chông chênh .... chông chênh ( rất lạ )
Em lặng im nghe tiếng gió thở dài
Sao nơi em chiều không vơi vạt nắng
Và những chiếc lá vàng nằm trên cây lẳng lặng
Chẳng ngọn gió nào đưa chúng đến cùng thu
Có phải thu về làn mây xám ưu tư
Sao những cơn mưa dội vào hiên lạnh giá
Nỗi nhớ chông chênh .... chông chênh ( rất lạ )
Em lặng im nghe tiếng gió thở dài
=========================
Lặng thinh nhìn tháng ngày trôi
Tóc dần nhuốm bạc - nụ cười héo hon
Bâng khuâng nhìn lá xoay tròn
Để nghe lòng thấm nỗi buồn sâu xa ...
Tóc dần nhuốm bạc - nụ cười héo hon
Bâng khuâng nhìn lá xoay tròn
Để nghe lòng thấm nỗi buồn sâu xa ...
=================
Giòng sông định mệnh lắm phong ba
Ta như một lão lái đò già
Cần mẫn chống chèo - trông bờ bến
Xế chiều - Rặng đất vẫn rất xa
Ta như một lão lái đò già
Cần mẫn chống chèo - trông bờ bến
Xế chiều - Rặng đất vẫn rất xa
==============================
Hạt mưa rớt phía chân trời
Tiễn đưa mùa Hạ - đón mời thu sang
Lao xao cành lá bên đàng
Gió mùa ngơ ngác chàng ràng bóng mây ...
Tiễn đưa mùa Hạ - đón mời thu sang
Lao xao cành lá bên đàng
Gió mùa ngơ ngác chàng ràng bóng mây ...
===========================
Có còn gì để tiếc nuối nữa đâu
Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm
Dù đôi lúc thèm vòng tay âu yếm
Để từng đêm giấc ngủ chẳng lạnh lùng
Khi một người đi - bỏ mặc nỗi nhớ nhung
Dẫu níu kéo cũng chỉ là vô nghĩa
Thôi giữ lại riêng mình một phần đau cho thời gian thấm thía
Để còn chút dư hương của ký ức ngọt ngào .
Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm
Dù đôi lúc thèm vòng tay âu yếm
Để từng đêm giấc ngủ chẳng lạnh lùng
Khi một người đi - bỏ mặc nỗi nhớ nhung
Dẫu níu kéo cũng chỉ là vô nghĩa
Thôi giữ lại riêng mình một phần đau cho thời gian thấm thía
Để còn chút dư hương của ký ức ngọt ngào .
=====================
..
Muốn cân bằng cái bập bênh
Nhưng mà không đặng thế nên giận đời
Nắng mưa tô điểm bầu trời
Thơ chan một tí ngậm ngùi cho ... vui .
Nhưng mà không đặng thế nên giận đời
Nắng mưa tô điểm bầu trời
Thơ chan một tí ngậm ngùi cho ... vui .
=======================
Nắng vô tình xô chiếc bóng em nghiêng
Buồn man mác nỗi cô đơn chiều vắng
Con đường xưa - nỗi niềm riêng lẳng lặng
Đón tình em chan chứa nghĩa vợ chồng
========================
Buồn man mác nỗi cô đơn chiều vắng
Con đường xưa - nỗi niềm riêng lẳng lặng
Đón tình em chan chứa nghĩa vợ chồng
========================
Thu đã về - nhưng hoài niệm đi xa
Ta ở lại ngắm hoàng hôn yên lặng
Nghe một chút nhớ nhung từ sâu thẳm
Thoáng hiện về như chiếc bóng chiều phai ..
====================
Dẫu kiêu sa cũng hoa đồng cỏ nội
Khách ngẩn ngơ giây lát ...rồi đi
Thời gian quên như chưa có điều gì
Bỏ mặc đất khô cằn chôn cánh úa ...
Mớ niềm riêng bùng lên như ngọn lửa
Rồi cũng tàn theo làn gió chiều nay
Tình không tròn - đâu thể trách hờn ai
Chỉ tự trách tim mình đa đoan quá
====================
Dẫu kiêu sa cũng hoa đồng cỏ nội
Khách ngẩn ngơ giây lát ...rồi đi
Thời gian quên như chưa có điều gì
Bỏ mặc đất khô cằn chôn cánh úa ...
Mớ niềm riêng bùng lên như ngọn lửa
Rồi cũng tàn theo làn gió chiều nay
Tình không tròn - đâu thể trách hờn ai
Chỉ tự trách tim mình đa đoan quá
=====================
Buổi giao thời ta gom từng rối rắm
Trả vào đêm nhờ mây gió chở về ...
nơi nào đó giữa trời cao núi vắng
Cất dùm ta hàng tá những bộn bề ...
Trả vào đêm nhờ mây gió chở về ...
nơi nào đó giữa trời cao núi vắng
Cất dùm ta hàng tá những bộn bề ...
====================
Mượn giao thời gởi đó - ngoặc bước chân
Đông dùm đống thành băng miền quá khứ
Để mùa xuân kịp đến tặng nắng hồng
=====================
Ta chọn thời gian buổi giao thời
Gởi từng rối rắm đến xa xôi
Xin dòng sông ảo đừng dậy sóng
Để bước chân ta khỏi bồi hồi ...
Gởi từng rối rắm đến xa xôi
Xin dòng sông ảo đừng dậy sóng
Để bước chân ta khỏi bồi hồi ...
===========================
Bước tới dần - nắm thành quả thấy hổ công ...
==================
Giao thời
Ta gọi nắng gởi vào đêm bớt lạnh
Ta gọi mưa tưới mặt đất cằn khô
Gọi bình minh xua giấc mơ ngớ ngẩn
Gọi tình ta
trả lại tuổi dại khờ
Nắng ái ngại đêm còn vầng trăng mảnh
nắng lẽn vào
rã bóng ánh trăng rơi
Mưa lúng túng Dấu xưa in rành rạnh
Hạt mưa rơi
vô ý xoá đi,
rồi...!?
Nào ai biết đêm nay sương dày đặc
tiếng thời gian
gõ chậm...
nhịp đời trôi...
Bờ sông Ưu Ta và ta
bất giác...
xoè đôi tay
mong hứng ánh sao trời ?
Huỳnh Gia
31-12-2009
Giao thời
Ta gọi nắng gởi vào đêm bớt lạnh
Ta gọi mưa tưới mặt đất cằn khô
Gọi bình minh xua giấc mơ ngớ ngẩn
Gọi tình ta
trả lại tuổi dại khờ
Nắng ái ngại đêm còn vầng trăng mảnh
nắng lẽn vào
rã bóng ánh trăng rơi
Mưa lúng túng Dấu xưa in rành rạnh
Hạt mưa rơi
vô ý xoá đi,
rồi...!?
Nào ai biết đêm nay sương dày đặc
tiếng thời gian
gõ chậm...
nhịp đời trôi...
Bờ sông Ưu Ta và ta
bất giác...
xoè đôi tay
mong hứng ánh sao trời ?
Huỳnh Gia
31-12-2009
====================
Từ đó dẫu là xuân
Nhưng hơi ấm chưa lần ghé lại
Dù cố bước
Nhưng đoạn đường xa ngái
Em lần dò
chưa qua khỏi nỗi đau
Thầm nguyện cầu
thời gian hãy trôi mau
Cho em biết thế nào là hiện thực
Định mệnh đã cố tình cắt đứt .
Sợi tơ tình
Ai nối lại giúp nhau ?
====================
Khi tình yêu là cơn gió mong manh
Là bọt nước vỡ tan chiều mưa đổ
Là chia tay không có ngày tái ngộ
Thì nỗi nhớ kia day dứt đến trọn đời ...
Là bọt nước vỡ tan chiều mưa đổ
Là chia tay không có ngày tái ngộ
Thì nỗi nhớ kia day dứt đến trọn đời ...
=====================
Từ xa nhau nhủ lòng quên , có được ...!?
Triền giấc mơ nỗi nhớ hoá chênh vênh
Con đường cũ xuôi chiều bàn chân bước
Mộng bình yên , thôi ! gửi cõi vô thường ...
Thoáng qua đó , tóc xanh chừng đã bạc
Đợi nhau về - gió lộng lạc dấu quên
Từ ly biệt ngỡ rằng đời sẽ khác
Có ai ngờ vết xướt nhói từng đêm
Triền giấc mơ nỗi nhớ hoá chênh vênh
Con đường cũ xuôi chiều bàn chân bước
Mộng bình yên , thôi ! gửi cõi vô thường ...
Thoáng qua đó , tóc xanh chừng đã bạc
Đợi nhau về - gió lộng lạc dấu quên
Từ ly biệt ngỡ rằng đời sẽ khác
Có ai ngờ vết xướt nhói từng đêm
====================
Nắng có về xoá tan băng giá
Nơi không anh sương lạnh thấm vai gầy
Gío ơi gió ! chậm thôi , chờ ta đã ...
Nỗi nhớ đã đầy - Ta gửi gió mang đi ...
Nơi không anh sương lạnh thấm vai gầy
Gío ơi gió ! chậm thôi , chờ ta đã ...
Nỗi nhớ đã đầy - Ta gửi gió mang đi ...
========================
Nắng ái ngại hôn lên bờ mi ướt
Trách bụi đường vô ý buổi chiều nay
Cho nỗi nhớ xôn xao chờ đến lượt ...
Đau xót tim côi - dòng lệ nóng lăn dài ...
Trách bụi đường vô ý buổi chiều nay
Cho nỗi nhớ xôn xao chờ đến lượt ...
Đau xót tim côi - dòng lệ nóng lăn dài ...
=================
Ở bên này nắng trải khắp lối đi
Nắng như đốt nỗi chờ mong khoắc khoải
Gía có thể gửi nắng về nơi ấy
Sưởi tim anh cho nỗi nhớ ấm dần ...
Nắng như đốt nỗi chờ mong khoắc khoải
Gía có thể gửi nắng về nơi ấy
Sưởi tim anh cho nỗi nhớ ấm dần ...
======================
Rồi một ngày thơ cũng lặng im
Trả lại ta khoảng không gian trống vắng
Nơi in dấu chân xưa - mưa xoá mờ đi hẳn
Hạt nắng cuối đầu - nằng nặng buổi hoàng hôn
Đã xa rồi - nấn ná có được hơn
Thôi giữ lại một chút còn dang dở
Để những câu thơ đừng tìm về khoảng nhớ
Ray rức lòng - rớt nhịp - lạc thanh âm
Trả lại ta khoảng không gian trống vắng
Nơi in dấu chân xưa - mưa xoá mờ đi hẳn
Hạt nắng cuối đầu - nằng nặng buổi hoàng hôn
Đã xa rồi - nấn ná có được hơn
Thôi giữ lại một chút còn dang dở
Để những câu thơ đừng tìm về khoảng nhớ
Ray rức lòng - rớt nhịp - lạc thanh âm
=========================
Khoảng cách ngày một xa
Ta nửa bước - khoảng cách lùi một bước
Thôi ! cứ để thời gian là liều thuốc
Xoa dịu giúp ta từng thương nhớ dày vò ...
Ta nửa bước - khoảng cách lùi một bước
Thôi ! cứ để thời gian là liều thuốc
Xoa dịu giúp ta từng thương nhớ dày vò ...
=================
Vấn vương chỉ giấc chiêm bao
Ai người còn đợi chờ nhau mà về ...
Tương tư một ánh trăng thề
Đêm thâu soi bóng u mê nhọc nhằn
Chút tình thôi gửi hư không
Đừng dan díu mãi cõi lòng thêm đau
Kiếp lai sinh hẹn duyên trao
Ông Tơ bà Nguyệt nỡ nào khắc khe ...
Ai người còn đợi chờ nhau mà về ...
Tương tư một ánh trăng thề
Đêm thâu soi bóng u mê nhọc nhằn
Chút tình thôi gửi hư không
Đừng dan díu mãi cõi lòng thêm đau
Kiếp lai sinh hẹn duyên trao
Ông Tơ bà Nguyệt nỡ nào khắc khe ...
====================
Chỉ còn mộng tưởng xa xôi
Chỉ còn nỗi nhớ chơi vơi giữa dòng
Ta mang ngày tháng long đong
Gửi nhờ đêm giấu để trông chờ gì
Từ lần ly biệt người đi
Mây chiều ai nhuộm màu ghi u sầu ?
Biết rằng duyên phận lao đao
Ông tơ khéo bẽ nhịp cầu gãy đôi
Cớ sao dạ mãi bồi hồi
Trách than chi cũng đã rồi - thế thôi !
Chỉ còn nỗi nhớ chơi vơi giữa dòng
Ta mang ngày tháng long đong
Gửi nhờ đêm giấu để trông chờ gì
Từ lần ly biệt người đi
Mây chiều ai nhuộm màu ghi u sầu ?
Biết rằng duyên phận lao đao
Ông tơ khéo bẽ nhịp cầu gãy đôi
Cớ sao dạ mãi bồi hồi
Trách than chi cũng đã rồi - thế thôi !
===================
Mất nhau rồi - dù ngày nắng hay mưa
Em tha thẩn kiếm tìm hoài kỷ niệm
Dẫu biết rằng là chia tay vĩnh viễn
Vẫn ôm ghì một hư ảnh mông lung
Em tha thẩn kiếm tìm hoài kỷ niệm
Dẫu biết rằng là chia tay vĩnh viễn
Vẫn ôm ghì một hư ảnh mông lung
==================
Như người say ta mắc nợ cuộc đời
Mang con chữ trả suốt đời - chưa dứt
Để năm tháng đứng chờ trong bất lực
Và thơ buồn như chiếc lá thu bay
Mang con chữ trả suốt đời - chưa dứt
Để năm tháng đứng chờ trong bất lực
Và thơ buồn như chiếc lá thu bay
==========================
Không phải là mùa sao mưa vẫn cứ rơi
Cơn mưa trái mùa phả vào tim cái lạnh
Và những cơn gió đầy uy quyền dũng mảnh
Chực thổi tung những tà áo mỏng manh
Cơn mưa trái mùa làm ướt lối em - anh
Nên lỡ hẹn - đơn côi bàn chân bước
Và như thế dăm lần bảy lượt
Khoảng cách dần xa
Xa đến trọn đời ...
Cơn mưa trái mùa phả vào tim cái lạnh
Và những cơn gió đầy uy quyền dũng mảnh
Chực thổi tung những tà áo mỏng manh
Cơn mưa trái mùa làm ướt lối em - anh
Nên lỡ hẹn - đơn côi bàn chân bước
Và như thế dăm lần bảy lượt
Khoảng cách dần xa
Xa đến trọn đời ...
=======================
Khúc xuân
Đã bao mùa lá bay Chênh chếch bóng trăng gầy Giữa màn sương mờ lạnh Người phương trời có hay ? Ở nơi này đơn côi Chiều mây ngủ trên đồi Nắng nhạt màu nhung nhớ Thời gian như ngừng trôi Xuân đã về đó anh Nhu nhú những mầm xanh Sao người đi - đi miết Bỏ mùa xuân một mình ...
Đã bao mùa lá bay Chênh chếch bóng trăng gầy Giữa màn sương mờ lạnh Người phương trời có hay ? Ở nơi này đơn côi Chiều mây ngủ trên đồi Nắng nhạt màu nhung nhớ Thời gian như ngừng trôi Xuân đã về đó anh Nhu nhú những mầm xanh Sao người đi - đi miết Bỏ mùa xuân một mình ...
==================================
Nếu có thể - bao người tranh nhau bán
Còn lại gì - đời vô vị biết bao
Dù cuộc đời là vạn nẻo thương đau
Ta cứ bước - mặc tình đời khắt nghiệt
Càng lấn sâu vào cuộc đời mới biết
Những khát khao cứ mỗi lúc một đầy
Có lúc niềm vui vừa hứng được hôm nay
Mai rơi mất - bỏ nỗi buồn ở lại .
Còn lại gì - đời vô vị biết bao
Dù cuộc đời là vạn nẻo thương đau
Ta cứ bước - mặc tình đời khắt nghiệt
Càng lấn sâu vào cuộc đời mới biết
Những khát khao cứ mỗi lúc một đầy
Có lúc niềm vui vừa hứng được hôm nay
Mai rơi mất - bỏ nỗi buồn ở lại .
=======================
Lữ khách vô tình chi lữ khách ơi !
Hoa đang hé nụ sắc thắm tươi
Hái trộm - hoa tàn phai - nhuỵ rữa
Sao không gìn giữ cạnh bên đời ?
Hoa đang hé nụ sắc thắm tươi
Hái trộm - hoa tàn phai - nhuỵ rữa
Sao không gìn giữ cạnh bên đời ?
====================
Gía sẵn rồi - ngâm cú kỹ đi em
Rồi hẵn liệu mua một phần - hay hết
Nếu phơi khô - nỗi buồn kia sẽ chết
Thì lấy gì bán lại để người mua ...?
Rồi hẵn liệu mua một phần - hay hết
Nếu phơi khô - nỗi buồn kia sẽ chết
Thì lấy gì bán lại để người mua ...?
====================
Gío vô tình cuộn phong ba
Diều băng - tình cũng bay xa nghìn trùng
Diều băng - tình cũng bay xa nghìn trùng
=====================
Nỗi buồn mang bán - chẳng ai mua
Dù rao khan cổ hoá ra thừa
Thôi thế ! gửi nhờ đêm giữ hộ
Để thơ còn mượn cớ đong đưa
Dù rao khan cổ hoá ra thừa
Thôi thế ! gửi nhờ đêm giữ hộ
Để thơ còn mượn cớ đong đưa
======================
Một thời đã qua
Rất xa
Ta âm thầm nhớ tiếc
Thời gian như con nước vô tình chảy xiết
Rồi một hôm hoà với biển
mặn - nồng
Nụ cười đóng băng vì cái lạnh của đông
Che giấu những ưu tư còn lẩn quẩn
Mượn những lo toan thường nhật
Liệu có quên ?
Rất xa
Ta âm thầm nhớ tiếc
Thời gian như con nước vô tình chảy xiết
Rồi một hôm hoà với biển
mặn - nồng
Nụ cười đóng băng vì cái lạnh của đông
Che giấu những ưu tư còn lẩn quẩn
Mượn những lo toan thường nhật
Liệu có quên ?
==================
Nửa dôi ra em giữ đã mệt người
Buông cho gió - gió xoay tròn trở lại
Tay quá mỏi muốn không cần giữ mãi
Có được đâu nào - thôi kệ , để mà nguôi ...
Buông cho gió - gió xoay tròn trở lại
Tay quá mỏi muốn không cần giữ mãi
Có được đâu nào - thôi kệ , để mà nguôi ...
================
Giấu làm gì nỗi buồn vào khoé mắt
Nỗi buồn kia làm ướt lệ - hao mòn
Hạnh phúc luôn luôn bắt ta tìm góp nhặt
Được những gì - cho đủ - khỏi ước mong
Nỗi buồn kia làm ướt lệ - hao mòn
Hạnh phúc luôn luôn bắt ta tìm góp nhặt
Được những gì - cho đủ - khỏi ước mong
=========================
Không mang giấu - nỗi buồn bung - nát vụng Ta còn chi thơ làm bạn mỗi đêm về
Nếu hoài niệm muốn nằm yên góc khuất
Ta cớ gì lay dậy những u mê
Vẫn hy vọng dù biết rồi tuyệt vọng
Cuộc đời ơi ! có tươi mãi tiếng cười
Cho và nhận - ta được gì ? hay mất
Giấu nỗi buồn - vớt lại ít niềm vui
===================
Người đưa thư lạc đường - ngơ ngẩn
Bụi thời gian hoen ố cả ngôn từ Chiếc tem buồn bong góc ưu tư
Ta chợt tiếc thời gian sao hờ hững
===================
Ta ngoảnh lại nhìn bước chân trăn trở
In dấu mòn trên lối cũ ta qua
Gía tháng năm đừng bôi xoá nhạt nhoà
Cho ta gửi nỗi lòng về xa ấy
Nắng nhẹ rơi trong buổi chiều hoang hoải
Ta giơ tay buông vội những ưu tư
Chợt nhận ra từ giây phút tạ từ
Ta như kẻ ngây ngô chờ ký ức
===============
Vụn nát rồi một sớm buông tay
Niềm tin lẫn thật sâu - hoà cát bụi
Ôm niềm đau trong ngỡ ngàng tiếc nuối
Muốn quay lưng - nghe một chút xót xa ...tràn
Bước giữa đường trần - đôi lúc hoang mang
Hạnh phúc - đôi khi chỉ là điều hoang tưởng
Người nhanh tay đã dành phần lấy trước
Ta chậm chân - giữ lấy những cặn thừa ...
Biết đến bao giờ định số phải chịu thua ?
================================
Qúa khứ trong ta theo năm tháng phai mờ
Như trang giấy mờ phai từng nét mực
Dẫu biết thế - sao lòng luôn cẩn thận
Cất một nơi làm kỷ niệm tặng đời
Buông trước - buông sau - buông cả cuộc chơi
Nhìn lại - nhận ra ta không còn gì nữa cả
Gần cuối đường đời - cõi lòng trắng xoá
Tựa sương đêm ...
=============================
Đường ngược gió - bóng ai còn xa khuất
Ta loay hoay giữa dòng xoáy cuộc đời
Lối rẽ nào cho ta nuôi hy vọng
Tìm nhặt về kỷ niệm cuộc tìm trôi ...
Đành quay bước - nghe lòng dâng tiếc nuối
Bụi thời gian có giấu được không người
Con đường vắng chỉ mình ta lủi thủi
Chiều buông mình - từng chiếc lá rơi rơi
=========================
Ánh trăng lấp ló bên rèm
Mây chênh vênh lượn giữa thềm giấc mơ
Hỏi vì sao lẻ bơ vơ
Cớ chi một bóng - sao chờ ai đây ?
======================
Nếu mang lục bát đi chêm
Khỏi cần đá - chỉ cần tên một người
Lên chi đến tận cổng trời
Bắt thang không tới - thơ rơi giữa chừng
Đá nhìn thấy - đá dửng dưng
Dẫu cho có cứng e chừng khó chêm
============================
Mùa sang quá nửa . Chơi vơi
Người xa đâu biết lệ rơi phương này
Mưa rơi lạnh buốt đêm dài
Bập bùng nỗi nhớ . hao gầy tim côi
==============================
Bởi chưng lục bát u sầu
Thế nên mới ngắt từng câu cho rời
Dẫu buồn chi - vẫn mỉm cười
Nhưng sao già vẫn già . Ôi chao buồn !
===========================
Nghiêng chao nỗi nhớ la đà
Như từng chiếc lá bay xa ...xa mù
Để rồi đông đuổi mùa thu
Để rồi giấc mộng ai ru - ngủ vùi ?
===================
Chiều giăng sương - từng chiếc lá run run
Hàng cây lặng nhìn bóng mình ủ rũ
Ta chống chếnh từng bước chân do dự
Đêm đến gần - chiều gọi nắng về đâu ?
Hàng cây lặng nhìn bóng mình ủ rũ
Ta chống chếnh từng bước chân do dự
Đêm đến gần - chiều gọi nắng về đâu ?
======================
Dư âm còn đọng lại
Chiều rơi rớt giọt buồn
Ta ru đời từ đấy
Giữa chập chùng nhớ thương
Ta bắt đền muôn thuở
Lấy mất phần tin yêu
Bỏ quên phần tiếc nhớ
Cho hồn say từng chiều ...
Chiều rơi rớt giọt buồn
Ta ru đời từ đấy
Giữa chập chùng nhớ thương
Ta bắt đền muôn thuở
Lấy mất phần tin yêu
Bỏ quên phần tiếc nhớ
Cho hồn say từng chiều ...
=====================
Chiều ơi hời ...ru chậm
Rồi di dần vào đêm
Tiếng sáo chìm trong mộng
Ngủ quên giữa môi mềm
Rồi di dần vào đêm
Tiếng sáo chìm trong mộng
Ngủ quên giữa môi mềm
====================
Ngổn ngang từng nỗi nhớ
Chiều - thinh lặng lắng nghe
Từ trong từng cơn gió
Dường bướcchân ai về
Ta một mình đứng đợi
Người cuối trời lãng du
Chiều lặng im bối rối
Trong khoảng trống sương mù ...
Chiều - thinh lặng lắng nghe
Từ trong từng cơn gió
Dường bướcchân ai về
Ta một mình đứng đợi
Người cuối trời lãng du
Chiều lặng im bối rối
Trong khoảng trống sương mù ...
====================
Ngần ngại một tiếng thương
Để chiều vương mắt đỏ
Từ một chiều ngược gió
Người đi - không trở về
Chiều ủ buồn lê thê
Lá rơi từng chiếc lẻ
Chiều dường thêm quạnh quẽ
Cho nỗi buồn riêng mang
Để chiều vương mắt đỏ
Từ một chiều ngược gió
Người đi - không trở về
Chiều ủ buồn lê thê
Lá rơi từng chiếc lẻ
Chiều dường thêm quạnh quẽ
Cho nỗi buồn riêng mang
==================
Chiều võ vàng vì đợi
Đỏ mắt góc trời buồn
Bước chân về ngang lối
Có còn nhớ lời thương
Ai quên và ai nhớ ?
Nắng nhạt màu phôi phai
Ta nhìn chiều cứ ngỡ
Dấu chân xưa còn hoài
Đỏ mắt góc trời buồn
Bước chân về ngang lối
Có còn nhớ lời thương
Ai quên và ai nhớ ?
Nắng nhạt màu phôi phai
Ta nhìn chiều cứ ngỡ
Dấu chân xưa còn hoài
======================
Ừ ! dường như là tất cả ...
Ta buông mãi vẫn không rơi đi hết
Qúa khứ
Nỗi buồn
Hoài niệm
có ngủ yên ?
Để có lúc cõi lòng như ngọn sóng
lênh đênh
Gào thét giữa hoàng hôn lộng gió
Những đợt sóng vô hình
cuồn nộ ...
Rồi lặng thinh
lặng thinh ...
Như muốn giấu
Ta buông mãi vẫn không rơi đi hết
Qúa khứ
Nỗi buồn
Hoài niệm
có ngủ yên ?
Để có lúc cõi lòng như ngọn sóng
lênh đênh
Gào thét giữa hoàng hôn lộng gió
Những đợt sóng vô hình
cuồn nộ ...
Rồi lặng thinh
lặng thinh ...
Như muốn giấu
điều gì ...
========================
Mùa hạ đến chưa
Dường nghe tiếng râm ran từ kẽ lá
Tiếng ve kêu mùa hạ
Quay về ...
Đã bắt đầu có những cơn mưa
Những cơn mưa đầu mùa
thưa thớt
Những cơn mưa bất chợt
đổ ào
Bốn mùa hình như trôi đi
quá mau ...
Dường nghe tiếng râm ran từ kẽ lá
Tiếng ve kêu mùa hạ
Quay về ...
Đã bắt đầu có những cơn mưa
Những cơn mưa đầu mùa
thưa thớt
Những cơn mưa bất chợt
đổ ào
Bốn mùa hình như trôi đi
quá mau ...
================
Có những điều đốt mãi chẳng hóa tro
Ta giấu kín trong lòng - chờ mục rữa
Như thời gian chưa lần trao lời hứa
Thản nhiên trôi như con nước vô tình
Có những điều như ngọn gió phiêu linh
Tưởng bay mất - nhưng rồi quay trở lại
Xoáy nỗi nhớ xoay vòng - xoay mãi
Bởi một lần trót tặng một tiếng yêu
Ta giấu kín trong lòng - chờ mục rữa
Như thời gian chưa lần trao lời hứa
Thản nhiên trôi như con nước vô tình
Có những điều như ngọn gió phiêu linh
Tưởng bay mất - nhưng rồi quay trở lại
Xoáy nỗi nhớ xoay vòng - xoay mãi
Bởi một lần trót tặng một tiếng yêu
===================
Nhớ người - chỉ nhớ không thôi
Thời gian đâu thể quay lui - để rồi ...
Duyên không se kết thành đôi
Thì gom ký ức một thời cho riêng
Thời gian đâu thể quay lui - để rồi ...
Duyên không se kết thành đôi
Thì gom ký ức một thời cho riêng
========================
Mùa trôi nhanh quá - không ngờ
Sáu năm như một giấc mơ đêm dài
Thế rồi tỉnh giấc mới hay
Nắng vô tình đốt tình ai giữa đời .
Sáu năm như một giấc mơ đêm dài
Thế rồi tỉnh giấc mới hay
Nắng vô tình đốt tình ai giữa đời .
==================
Bây giờ trời đất đã là đông
Cơn gió nào xô lạnh buốt lòng
Khóm lá lao xao trên lối nhỏ
Bầy chim ríu rít giữa thinh không
Cánh hồng hé nụ chờ sương sớm
Chồi biếc rung rinh đợi nắng hồng
Đông nhé ! nhanh nhanh tìm giấc ngủ
Nhường mùa xuân đến - thỏa chờ mong
Cơn gió nào xô lạnh buốt lòng
Khóm lá lao xao trên lối nhỏ
Bầy chim ríu rít giữa thinh không
Cánh hồng hé nụ chờ sương sớm
Chồi biếc rung rinh đợi nắng hồng
Đông nhé ! nhanh nhanh tìm giấc ngủ
Nhường mùa xuân đến - thỏa chờ mong
============================
Chung tình quá đỗi Hoàng ơi !
Mấy mươi năm lẻ - hỏi người nhớ chăng
Một người dõi bóng chị hằng
Đêm vô tình kéo mảnh chăn cuối trời
Mưa rơi - cứ thế mưa rơi
Ướt tơi một mảnh tình đời - ai hong ?
=============================
Sông nào dám chứa để mà mong
Nên có đôi khi giấu trong lòng
Ngây thơ một lúc chừng cũng hết
Treo ngay đầu gió - thế là xong
Nên có đôi khi giấu trong lòng
Ngây thơ một lúc chừng cũng hết
Treo ngay đầu gió - thế là xong
===================
Mái tóc dài từ đó chắt chiu
Hương bồ kết nhẹ loang mùi con gái
Em cắt ngắn như cắt tình thơ dại
Buổi chia tay - không nói được lời nào
Anh vô tình hay cố chặn nỗi đau
Cho ký ức đổ nghiêng về nỗi nhớ
Hương tình yêu thấm dần trong tiếng thở
Để muôn đời thầm lặng buổi hoàng hôn
Hương bồ kết nhẹ loang mùi con gái
Em cắt ngắn như cắt tình thơ dại
Buổi chia tay - không nói được lời nào
Anh vô tình hay cố chặn nỗi đau
Cho ký ức đổ nghiêng về nỗi nhớ
Hương tình yêu thấm dần trong tiếng thở
Để muôn đời thầm lặng buổi hoàng hôn
========================
Ta chấm phá thời gian từng nét cọ
Lấy mù sương pha nắng - ngỡ không màu
Nhưng hoàng hôn luôn gọi gió đi theo
Nên mùa cứ lạnh lùng mang lá trút
Ta cô độc hay ta đang hạnh phúc ?
Lấy mù sương pha nắng - ngỡ không màu
Nhưng hoàng hôn luôn gọi gió đi theo
Nên mùa cứ lạnh lùng mang lá trút
Ta cô độc hay ta đang hạnh phúc ?
======================
Chút sương lành lạnh đủ mềm
Bước chân du viễn gọi tên nỗi niềm ...
Để đêm thơ mãi dịu êm
Để ngày xua hết nỗi niềm - tạm quên .
Bước chân du viễn gọi tên nỗi niềm ...
Để đêm thơ mãi dịu êm
Để ngày xua hết nỗi niềm - tạm quên .
=========================
Gặp nhau rồi lại chia xa
Thì thôi đừng bắt cầu qua làm gì ...
Thì thôi đừng bắt cầu qua làm gì ...
====================
Này anh !
Vu vơ thế thôi !
Bởi trời sớm định lứa đôi chia lìa
Trăng treo nửa mảnh - trăng khuya
Nước trôi - con nước trôi về nơi đâu
Này anh !
Thu đổ mưa ngâu
Đàn chim vội vã bắt cầu
Cho ai ?
Vu vơ thế thôi !
Bởi trời sớm định lứa đôi chia lìa
Trăng treo nửa mảnh - trăng khuya
Nước trôi - con nước trôi về nơi đâu
Này anh !
Thu đổ mưa ngâu
Đàn chim vội vã bắt cầu
Cho ai ?
=====================
Mé hiên trăng vén sương thu
Cố ru chiếc bóng lời ru ngọt ngào
Sợ bình minh đến - mất nhau
Quắt quay nỗi nhớ - úa nhàu tiếng xưa
Cố ru chiếc bóng lời ru ngọt ngào
Sợ bình minh đến - mất nhau
Quắt quay nỗi nhớ - úa nhàu tiếng xưa
=========================
Phía yêu thương quá mịt mờ
Về đâu một thuở trăng mơ mà lần
Câu thơ chưa nối trọn vần
Cuối thu lá rụng - bâng khuâng từng chiều ...
Về đâu một thuở trăng mơ mà lần
Câu thơ chưa nối trọn vần
Cuối thu lá rụng - bâng khuâng từng chiều ...
=====================
Mảnh trăng treo giữa đêm buồn
Câu thơ treo giữa màn sương lạnh lùng
Đùa mà chi nỗi nhớ nhung
Thấm vần lục bát não nùng bóng mây
Câu thơ treo giữa màn sương lạnh lùng
Đùa mà chi nỗi nhớ nhung
Thấm vần lục bát não nùng bóng mây
=========================
ết đêm mộng mị cũng vừa ...
Xoa tay chay sạn - nắng mưa kệ đời
gió lay con chữ tả tơi
Gom sao gọn để tặng người dăm câu
Xoa tay chay sạn - nắng mưa kệ đời
gió lay con chữ tả tơi
Gom sao gọn để tặng người dăm câu
=====================
Đôi khi thu luống bồi hồi
Đong đưa một thoáng - nửa đời thu phai
Gió xoay chiếc lá bay bay
Và ta chốn cũ - loay hoay nỗi niềm
Đong đưa một thoáng - nửa đời thu phai
Gió xoay chiếc lá bay bay
Và ta chốn cũ - loay hoay nỗi niềm
===================
Lộc cộc ... lộc cộc ...
Tiếng vó ngựa gõ nhịp đều trên con đường vắng
Chiều tô nhạt màu - hoàng hôn trầm lặng
Ánh đèn nhà ai le lói sáng - đợi đêm về ...
Từng bầy chim líu ríu rợp trời quê
Như những dấu chấm đen trên nền trời xanh trắng
Giòng suối nhỏ soi mình - đàn thiên nga dắm duối ...
Mớm mồi nhau ...
================================
Lộc cộc ... lộc cộc ...
Tiếng vó ngựa gõ nhịp đều trên con đường vắng
Chiều tô nhạt màu - hoàng hôn trầm lặng
Ánh đèn nhà ai le lói sáng - đợi đêm về ...
Từng bầy chim líu ríu rợp trời quê
Như những dấu chấm đen trên nền trời xanh trắng
Giòng suối nhỏ soi mình - đàn thiên nga dắm duối ...
Mớm mồi nhau ...
================================
Một lần
nỗi nhớ ghé qua
Lao xao một chút gọi là ...
cho thơ
Ừ thì !
gom chút duyên mơ
Tô hồng môi thắm
đứng chờ mùa xuân
Đêm nay
Trăng cũng bâng khuâng
Thềm xưa
Ta đợi
Bước chân ai về
========================
Úi răng rứa O vội vàng bắt lỗi
Chưng mần tê Tôi biết nẻo mà dè
Giả ngó lơ - phủ phàng chừ đến tội
Khiến cả ngày hồn mất lối ủ ê ...
Chưng mần tê Tôi biết nẻo mà dè
Giả ngó lơ - phủ phàng chừ đến tội
Khiến cả ngày hồn mất lối ủ ê ...
==========================
Buông ảo tưởng - nửa trái tim trống trải
Ly cà phê đắng chát lặng im chờ
Một cơn mưa đủ cho lòng lạnh tái
Mắt nhắm nghiền - cố đuổi những giấc mơ ...
Ly cà phê đắng chát lặng im chờ
Một cơn mưa đủ cho lòng lạnh tái
Mắt nhắm nghiền - cố đuổi những giấc mơ ...
======================
Ai hiểu được trái tim người dạo đó
Lỡ mang theo hình bóng của một người
Năm tháng dài tìm phương thuốc phai phôi
Nghe đăng đắng cõi lòng - dường bất trị
Biển từ đó - sóng xô ào lý trí
Khát khao chờ đến mặn chát màu môi
Ngàn năm ơi ! sao nhớ mãi tên người
Ta bối rối nhìn thời gian bất lực
Lỡ mang theo hình bóng của một người
Năm tháng dài tìm phương thuốc phai phôi
Nghe đăng đắng cõi lòng - dường bất trị
Biển từ đó - sóng xô ào lý trí
Khát khao chờ đến mặn chát màu môi
Ngàn năm ơi ! sao nhớ mãi tên người
Ta bối rối nhìn thời gian bất lực
========================
Ngày xưa giờ đã đi rồi
Bỏ ta ở lại ngậm ngùi tiếc thương
Tiếc tà áo trắng sân trường
Tiếc cành hoa đỏ vấn vương một thời ...
Tiếc thời để tiếc mà thôi
Ngày xưa giờ đã xa rồi ...Ta ơi !
Bỏ ta ở lại ngậm ngùi tiếc thương
Tiếc tà áo trắng sân trường
Tiếc cành hoa đỏ vấn vương một thời ...
Tiếc thời để tiếc mà thôi
Ngày xưa giờ đã xa rồi ...Ta ơi !
=====================
Nếu một mai trên đường đời - bắt gặp
Người xưa ơi ! có một phút mỉm cười
Để còn nhớ một thời từng say đắm
Hay vô tình ngoảnh mặt - bước qua nhau ?
Quên - có quên không giây phút ban đầu
Hay khoả lấp từng nhịp tim run rẩy
Mấy mươi năm có đủ dài đến mấy
Có đủ xoá không - nỗi nhớ vốn vô hình ?
Người xưa ơi ! có một phút mỉm cười
Để còn nhớ một thời từng say đắm
Hay vô tình ngoảnh mặt - bước qua nhau ?
Quên - có quên không giây phút ban đầu
Hay khoả lấp từng nhịp tim run rẩy
Mấy mươi năm có đủ dài đến mấy
Có đủ xoá không - nỗi nhớ vốn vô hình ?
==========================
Vẫn là em cùng trái tim nóng bỏng
Rút tơ lòng lặng lẽ dệt vần thơ
Để thấy đời vẫn đẹp tựa như mơ
Và khao khát được thương yêu chìu chuộng
Rút tơ lòng lặng lẽ dệt vần thơ
Để thấy đời vẫn đẹp tựa như mơ
Và khao khát được thương yêu chìu chuộng
=====================
Đường đến nhà anh vốn loanh quanh
Đến mùa mưa ngập nước dâng nhanh
Mai em ra chợ mua gàu tát
May ra còn có cá để dành ...
Đến mùa mưa ngập nước dâng nhanh
Mai em ra chợ mua gàu tát
May ra còn có cá để dành ...
================
Có xá chi những cơn đau thể xác
Rồi ngày mai từng mạch máu căng tràn
Cho ta thấy cuộc đời đầy hoan lạc
Mỉm môi cười bước tiếp -chẳng hoang mang
Đừng ngã giá hơn thua - thêm khó xử
Nhận phần mình những thứ tạo hoá ban
Trả cho đời từng khốn khó gian nan
Nghe nhẹ hẫng cõi lòng - không lo lắng
Rồi ngày mai từng mạch máu căng tràn
Cho ta thấy cuộc đời đầy hoan lạc
Mỉm môi cười bước tiếp -chẳng hoang mang
Đừng ngã giá hơn thua - thêm khó xử
Nhận phần mình những thứ tạo hoá ban
Trả cho đời từng khốn khó gian nan
Nghe nhẹ hẫng cõi lòng - không lo lắng
===================
Biển thì thầm nhắc lại thuở xa xưa
Cho ta biết có một thời để nhớ
Nhịp thời gian như nhẹ nhàng nhắc nhở
Mưòi năm dài tình cũ có còn vương ?
Cho ta biết có một thời để nhớ
Nhịp thời gian như nhẹ nhàng nhắc nhở
Mưòi năm dài tình cũ có còn vương ?
========================
Có lẽ mùa thu chết lâu rồi
Nên từng chiếc lá cứ rơi rơi
Ta ơi ! thu chết - lòng ta chết
Nắng đắp đựoc không - ấm môi cười ?
Nên từng chiếc lá cứ rơi rơi
Ta ơi ! thu chết - lòng ta chết
Nắng đắp đựoc không - ấm môi cười ?
========================
Chiếc khẩu trang nhoẻn cười - anh đâu biết !
Nắng Sài gòn đốt rụi chút mộng mơ
Chiều dỗi hờn xóa sạch những câu thơ
Đêm - tiếc nuối lại mong ngày mai ... nắng
Nắng Sài gòn đốt rụi chút mộng mơ
Chiều dỗi hờn xóa sạch những câu thơ
Đêm - tiếc nuối lại mong ngày mai ... nắng
====================
Nón che màu tóc thời gian nhuộm
Thổi bạt yêu thương - gió vô tình
Chiều rưng rưng nắng - chiều như khóc
Ai biết ai chờ ... Tháng tư xa ...
Thổi bạt yêu thương - gió vô tình
Chiều rưng rưng nắng - chiều như khóc
Ai biết ai chờ ... Tháng tư xa ...
=====================
Ngày xưa ơi ! sao mà xa quá
Mặc ta tìm mòn cả dấu chân
Chiều hôm nay bỗng bâng khuâng
Dường như thấy những dấu chân hẹn hò ...
Nắng hồi hộp ngóng chờ con gió
Mà đâu ngờ đỏ mắt hoàng hôn
Chiều rơi ... cuối nhặt nhánh buồn
Vừa rơi ở phía đoạn đường ta qua ...
Mặc ta tìm mòn cả dấu chân
Chiều hôm nay bỗng bâng khuâng
Dường như thấy những dấu chân hẹn hò ...
Nắng hồi hộp ngóng chờ con gió
Mà đâu ngờ đỏ mắt hoàng hôn
Chiều rơi ... cuối nhặt nhánh buồn
Vừa rơi ở phía đoạn đường ta qua ...
======================
Bình tĩnh anh - ta cùng nhau chống chõi
Chút bão giông - đâu thấm sức gan bền
Nắm chặt tay - mình luôn ở cạnh bên
Mai dìu bước ... ngắm phố phường đông đúc
Chút bão giông - đâu thấm sức gan bền
Nắm chặt tay - mình luôn ở cạnh bên
Mai dìu bước ... ngắm phố phường đông đúc
=====================
Nợ ân tình trả nhau chừng một kiếp
Rồi cũng mai vùng sương trắng xóa mờ
Chốn trần đời thôi kể một giấc mơ
Duyên ... đâu dễ cho ta thêm lần chọn
Rồi cũng mai vùng sương trắng xóa mờ
Chốn trần đời thôi kể một giấc mơ
Duyên ... đâu dễ cho ta thêm lần chọn
======================
Em nghiêng tóc buổi chiều mơ
Tháng ba nắng hét ... bạc phơ kể từ ...
Tháng ba nắng hét ... bạc phơ kể từ ...
======================
Kiếp người sáu mươi năm
đã kinh qua thử thách
Sá gì bao trầy trật
Sức bền vốn kiên gan
Dẫm đạp những gian nan
Bước qua miền tối sáng
Nếu một ngày ... yên lặng
Hồn nhiên mãi nụ cười ...
Sá gì bao trầy trật
Sức bền vốn kiên gan
Dẫm đạp những gian nan
Bước qua miền tối sáng
Nếu một ngày ... yên lặng
Hồn nhiên mãi nụ cười ...
=======================
Trút một lần cho hết
Đánh cược với cuộc đời
Để nghe đời mỏi mệt
Và lấy đó làm vui ...
Đánh cược với cuộc đời
Để nghe đời mỏi mệt
Và lấy đó làm vui ...
====================
Gía như có thể thật say
Quên đi thế sự đắng cay mà cười ...
Quên đi thế sự đắng cay mà cười ...
====================
Trái tim còn nhịp đập
Ta vẫn cứ mộng mơ
Dạo bước đời thật chậm
Thời gian vẫn đợi chờ
Trách chi điều lầm lỡ
Ngại gì chốn ngẩn ngơ
Gom thật nhiều nhung nhớ
Khắc sâu chữ đợi chờ .
Ta vẫn cứ mộng mơ
Dạo bước đời thật chậm
Thời gian vẫn đợi chờ
Trách chi điều lầm lỡ
Ngại gì chốn ngẩn ngơ
Gom thật nhiều nhung nhớ
Khắc sâu chữ đợi chờ .
==========================
Em tiễn xuân về - Anh chốn nao
Kỷ niệm từ lâu đã phai màu
Chiều thênh thang phố - chiều lơ đãng
Cho màu hoa nắng chạnh lòng nhau
Em tiễn xuân về phía buông trôi
Giây phút dừng chân - thoáng bồi hồi
Như bóng dáng ai từ bên ấy
Đôi mắt thật buồn - bước đơn côi
Em tiễn xuân về - Hạnh phúc ơi !
Xin gửi bình yên đến cho người
Mấy mươi năm lẽ tình lận đận
Hai đầu nỗi nhớ - mãi xa xôi ....
Kỷ niệm từ lâu đã phai màu
Chiều thênh thang phố - chiều lơ đãng
Cho màu hoa nắng chạnh lòng nhau
Em tiễn xuân về phía buông trôi
Giây phút dừng chân - thoáng bồi hồi
Như bóng dáng ai từ bên ấy
Đôi mắt thật buồn - bước đơn côi
Em tiễn xuân về - Hạnh phúc ơi !
Xin gửi bình yên đến cho người
Mấy mươi năm lẽ tình lận đận
Hai đầu nỗi nhớ - mãi xa xôi ....
===================
Ngồi yên lặng trong góc quen quán vắng
Tách cà phê như nhỏ giọt nỗi niềm
Người xa người - bao nhiêu đông thầm lặng ...
Giáng sinh về - xin chúa chút bình yên ?
Tách cà phê như nhỏ giọt nỗi niềm
Người xa người - bao nhiêu đông thầm lặng ...
Giáng sinh về - xin chúa chút bình yên ?
=========================
Chiều cao ốc nắng lưa thưa đổ
Có một người nhung nhớ bâng quơ
Khiến mùa đông luống chần chờ
Ngại chêm thêm gió vào mơ - lạnh lùng
Mây có giúp chở dùm không hở
Phía bên này nỗi nhớ lang thang ?
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang
Tay lần tay gỡ ...hoang mang kiếp chờ ..
Có một người nhung nhớ bâng quơ
Khiến mùa đông luống chần chờ
Ngại chêm thêm gió vào mơ - lạnh lùng
Mây có giúp chở dùm không hở
Phía bên này nỗi nhớ lang thang ?
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang
Tay lần tay gỡ ...hoang mang kiếp chờ ..
=========================
Đông thổi gió - chiếc lá vàng buồn rũ
Phiến cong khô thềm mơ cũ đợi chờ
Thu đi rồi - lá từ đó bơ vơ
Đông không biết - vô tình cơn gió lạnh
Phiến cong khô thềm mơ cũ đợi chờ
Thu đi rồi - lá từ đó bơ vơ
Đông không biết - vô tình cơn gió lạnh
=====================
Mưa đã tạnh rồi - gió hanh khô
Mùa đông như đến tự bao giờ
Sao ta nghe nắng dường than thở
Ngày mai mưa - nắng ? biết đâu ngờ .
Thôi nhé đừng nhìn phía không nhau
Cho trái tim yêu phải nát nhàu
Cho đám mây chiều nằng nặng gió
Cho con đường cũ - dấu chân đau ...
Mùa đông như đến tự bao giờ
Sao ta nghe nắng dường than thở
Ngày mai mưa - nắng ? biết đâu ngờ .
Thôi nhé đừng nhìn phía không nhau
Cho trái tim yêu phải nát nhàu
Cho đám mây chiều nằng nặng gió
Cho con đường cũ - dấu chân đau ...
========================
Tháng mười chưa dứt hạt mưa
Chừng đông tới nắng lưa thưa mỗi chiều
Đóng băng một góc tim yêu
Em dang tay đón trăm điều khó khăn
Chừng đông tới nắng lưa thưa mỗi chiều
Đóng băng một góc tim yêu
Em dang tay đón trăm điều khó khăn
==================
Nắng vô tình xô chiếc bóng em nghiêng
Buồn man mác nỗi cô đơn chiều vắng
Con đường xưa - nỗi niềm riêng lẳng lặng
Đón tình em chan chứa nghĩa vợ chồng
Buồn man mác nỗi cô đơn chiều vắng
Con đường xưa - nỗi niềm riêng lẳng lặng
Đón tình em chan chứa nghĩa vợ chồng
=========================
Qua miền ký ức - thẩn thờ
Gío như dệt hộ vần thơ ngọt ngào
Xa rồi ... nghe nhói lòng đau
Biết người thuở ấy ra sao bây chừ ?
Gío như dệt hộ vần thơ ngọt ngào
Xa rồi ... nghe nhói lòng đau
Biết người thuở ấy ra sao bây chừ ?
================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét