Nắng ngủ say trên nửa triền cỏ rối
Kệ mùa thu men lối cũ quay về
Chiều lắng nghe gió thì thầm thú tội :
"Ngỡ quên rồi giây phút ấy đam mê"
Nắng đâu hay từ những ngày không nắng
Vần thơ se se lạnh ... có ai màng .
Muốn so dây , khuôn nhạc toàn nốt lặng
Tiếng hát nào vụt tắt giữa thênh thang !
Nắng đâu hay bên này xâu nỗi nhớ
Mắt người xưa thao thức đếm vệt quầng
Từ bên đó bước qua mùa trăn trở ...
Sợ đêm buồn , chiều gọi nắng ...dửng dưng !?
Mảnh trăng non cắt lòng mây vết đỏ
Nấp vào đâu phơi ráo giọt mưa buồn
Đêm rất ngắn , nắng về không hỡi gió
Đợi đã mòn ... đời nhạt quá ...như sương ...
Huỳnh Gia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét