Ta gom một chút vu vơ lại
Mang ghép vào thơ trọn kiếp này
Gom mây nhuộm tím màu hoang dại
Gửi hồn phiêu bạt chốn liêu trai
Ta gom chút vốn tình yêu ấy
Mang ra chợ bán một nỗi buồn
Mua về nửa tiếng cừơi đâu đấy
Gửi nắng mỗi chiều soi bóng vương
Bên đây - bên đấy cầu đã gãy
Chấp vá làm sao nửa đoạn rời
Ai xát ngày xưa ...mà xót mãi
Thiên đường nghiêng ngã - giấc mơ rơi
Ta gom vạt nắng chiều vương lá
Mang về sưởi ấm nửa đời trăng
Ta gom đã hết ...chừng ít quá
Sao đủ , mà mong để một lần ...
Huỳnh Gia
2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét