Có lúc là ta với một khoảng rất riêng .
Không có cả những vần thơ uyển chuyển .
Không có cả những nụ cười lúng liếng .
Đôi mắt buồn đối diện với mênh mông
Không có cả những vần thơ uyển chuyển .
Không có cả những nụ cười lúng liếng .
Đôi mắt buồn đối diện với mênh mông
Đêm trở mình thao thức trọn mùa đông
Mặc cho gió lùa giá băng vào tóc .
Mong xuân đến - để rồi trong một chốc ...
Muốn quay về phơi lại những cơn mê .
Mặc cho gió lùa giá băng vào tóc .
Mong xuân đến - để rồi trong một chốc ...
Muốn quay về phơi lại những cơn mê .
Những cơn mê chưa tìm được lối về .
Đang lóng ngóng đợi vòng tay của nắng .
Nhưng nhìn lại từ hoàng hôn trống vắng .
Một lần chờ ...xa quá những lần quên ...
Đang lóng ngóng đợi vòng tay của nắng .
Nhưng nhìn lại từ hoàng hôn trống vắng .
Một lần chờ ...xa quá những lần quên ...
Những cơn mê ngày ấy có bình yên .
Ru giấc ngủ giữa thềm xuân se lạnh .
Hay mỗi lúc gió lay mùa nửa giấc .
Bàn tay gầy dắt nỗi nhớ loanh quanh
Ru giấc ngủ giữa thềm xuân se lạnh .
Hay mỗi lúc gió lay mùa nửa giấc .
Bàn tay gầy dắt nỗi nhớ loanh quanh
Ừ ! chỉ là nỗi nhớ rất mong manh .
Là nỗi nhớ theo từng đông ập tới
Vô tình đón - mới hay mình mắc lỗi .
Vội vàng mang giấu nhẹm giữa tiếng cười .
Là nỗi nhớ theo từng đông ập tới
Vô tình đón - mới hay mình mắc lỗi .
Vội vàng mang giấu nhẹm giữa tiếng cười .
Tô làm gì cho màu nắng vàng tươi .
Khi hoàng hôn như kẻ khờ đứng đợi ...
Mang hơi ấm cuối cùng trao đêm tối .
Bỏ lại đây khoảng trống đẫm sương mù ...
Khi hoàng hôn như kẻ khờ đứng đợi ...
Mang hơi ấm cuối cùng trao đêm tối .
Bỏ lại đây khoảng trống đẫm sương mù ...
Viễn Du
2009
Rất vui vì được kết nối với chị trên mảnh đất này. Nơi này cũng khá yên tĩnh chị nhỉ?
Trả lờiXóa