Khi những giọt nứơc mắt hoà vào những cơn mưa
Ta hứa với mình không còn nghĩ đến câu chuyện buồn riêng ngày xưa ấy
Tất cả có thể rồi sẽ trôi đi như con nước của dòng sông thầm lặng
tưởng bình yên đến vậy ...
Ô hay !
Ta nhớ hay quên có một đôi lần hình như mình biết khóc ?
Khi ta thả vào thơ những ngôn từ dường như trách móc
Đó là lúc ta vươn mình đứng dậy bước tiếp quãng đường dài
Chỉ khi ta chợt hiểu rằng bên cạnh chẳng có ai
Đó mới chính là lúc nụ cười biến mất
Bình minh vẫn lên...
khoảng trời kia vẫn trong veo trong vắt
Thì những gì vừa vuột mất có là bao
Khi ta thả những vần thơ buồn...
ai cũng hỏi :" vì sao ? "
Ta chỉ còn cách mỉm cười :"Bởi trái tim nhạy cảm"
Nhưng có ai nghĩ đến khi ta hoàn toàn im lặng...
Đó mới chính là lúc ta chạy trốn khỏi mọi người
và trốn cả trái tim ta ...
Viễn Du
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét