Có một thứ được đặt tên gọi :"Nỗi đau"
Và như thế giấu mình trong năm tháng
Thi thoảng nhớ , nổi bùng lên cuồng loạn
Quật ngã niềm tin vào hạnh phúc loài người
Anh biết không?
Vẫn tồn tại nơi đây con đường mang tên : "Cuộc đời"
Trải cẩn thận bằng chông , gai và sỏi đá
Thân Tùng Bách buông xuôi lần gục ngã
Quên mất cạnh đời , nhánh Chùm Gửi mỏng manh !?
Này Anh !
Sau mỗi đêm dài là tia nắng bình minh
Chờ âu yếm hôn lên đôi mắt đỏ
Nỗi buồn lan nhanh ...và hòa tan theo gió .
Ta phải đứng lên , bước tiếp quãng đường dài ...
Lại có thứ hạnh phúc gọi là "chia tay "
Càng níu kéo ...chỉ bằng không Anh nhỉ ?
Uống cả ngụm cay , rồi thấy mình hoang phí
Thôi ! mỉm cười nhìn ngắm khoảng trời xanh .
Này Anh !
Nếu một lần yêu , trái tim kém tinh anh
Thì có lẽ cuộc đời không lối thoát
Mang hơi thở giam mình trong ngột ngạt
Thì xung quanh... là màu trắng hoang tàn
Này Anh !
Vẫn còn cạnh bên bao ánh mắt nồng nàn
Vẫn còn đó xôn xao những bước chân hò hẹn
Đâu cứ phải một lần con thuyền kia tách bến
Là muôn đời bờ cát chịu bơ vơ ...
Viễn Du
( Tặng một người )
Em nghiện thơ của chị rùi nghen! Nhưng mừ đây là "này anh" chớ hỏng phải "này em" nên em dzìa hén!
Trả lờiXóa