Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011
Thơ châm
Thời gian gần đây rộ lên những bài viết liên quan đến việc đạo văn của một cô mang bút danh Lê Thủy - cán bộ hội VHNT tỉnh Đăk Nông. Huỳnh Gia không là nhà thơ hay nhà văn cũng cảm thấy đôi phần bức xúc , bài thơ này Huỳnh Gia ưu ái thân tặng những người xem nhẹ chữ " Sỹ...".
Mong mỏi lắm sự trung thực và tự trọng ở từng trái tim của con người...
NGHỀ "BUÔN SỸ..."
Nghe phong phanh có một nàng " văng sỹ..."
Cầm nhầm văn hàng loạt - mộng kiếm tiền
Hội nhà văn - dựa dẫm một chút quyền
Tự biên tập - tự diễn trò dối trá
Ồ khoan khoan...! Hãy nghĩ suy lại đã
"Nghề đạo văn". Mốt thời thượng phải không?
Ta quanh năm toàn sống với ruộng đồng
Nắng cháy mặt suốt bao mùa - vẫn khổ
Hay xách bút thử đi tìm một chỗ
Nhặt bốn phương - Kệ truyện ngắn , tản văn
Ngắt mỗi nơi chừng độ một vài dòng
Rồi ghép lại cho ra đời " tuyệt tác"
Gửi báo đăng ...? ( tìm nơi nào xa lắc...
Chốn khỉ ho cò gáy...lại càng hay
Từ xưa nay vốn khan hiếm nhân tài
Hẳn người nhận - kèm lời khen rối rít )
- Nhớ ! phải ngắt mỗi nơi chừng một ít
Cô ấy khờ , bê trọn bảng - nguyên si
Đổi tựa đề ,thì né tránh đựơc chi
Người phát hiện - thật ê chề nhân cách
Ta một bước gọi " nhà văn " , thật oách
Và nghiễm nhiên được xét nạp ưu tiên
Cứ vài hôm...có được một ít tiền
Không nhiều lắm - cũng ly cà phê sáng
Điều đáng nói là tương lai sáng lạng
( Cứ âm thầm như thế - có ai hay )
Truyền cháu con bằng bí quyết cầm tay
Nghề " Buôn Sỹ.." hơn khối nghề đang thịnh...
Hoa Chanh
( HG )
17-05-2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét