Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Gía có thể mang tim mình cá cược


  
 
Chữ kiếp sau em hẹn - mặn đắng môi
Khi chợt hiểu không thể tròn ước nguyện
Mang nỗi nhớ ru tiếng sầu ly biệt
Đêm khẽ khàng hoà điệu khúc nam ai
 
Tiếng thơ rơi xen lẫn tiếng thở dài
Lòng ray rức khó lựa lời cho thỏa
Nói đi anh - đắng cay em nghe cả
Trả nợ người - em trả trọn đời đau ...
 
Thương rất nhiều nhưng đâu biết làm sao
Gía có thể buộc thời gian lùi bước
Để từ đó mang tim mình cá cược
Mà lấy về những thứ của riêng ta
 
Huỳnh Gia
 
14-09-2009

 

=================

 

Hai mươi năm - ta trở thành kẻ dại...


Mang trái tim mình đánh cược 
toàn thua
Thôi dừng lại 
ta không liều lĩnh nữa
Nếm đầu môi
nghe đắng cay lời hứa
Một đời quên đã đủ 
phải không người ?

Nhưng thời gian luôn như thế
biếng lừơi
Mặc ta đợi mõi mòn 
không ngoảnh lại
Hai mươi năm ...
ta trở thành kẻ dại
Đếm giọt sầu
như đếm hạt mưa rơi ...

Nỗi niềm riêng từ ấy
vỡ thành lời
Đêm không đủ vần thơ buồn nương náo
Những ánh sao trên bầu trời
Một dạo...
Tắt mất rồi
từ độ tiễn người đi ...


15-05-2011

Huỳnh Gia


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét