Trầm luân một kiếp con người
Ta chênh vênh
giữa dòng đời mênh mông
Dăm lần có
dăm lần không
Cố gom cho hết hư không
một lần
Trả về đâu
khỏi băn khoăn
Sương mờ giăng kín ánh trăng đêm rằm
Nếu nghiêng
vơi bớt thăng trầm?
Nếu mang chia
được mấy phần trăm vui ?
Đôi khi cảm thấy biếng lười
Ngoảnh nhìn
bắt gặp nụ cười xót xa
Huỳnh Gia
10-04-2010
Ta tự hỏi sao lòng chênh vênh thế?
Trả lờiXóaChốn trần gian ấy chẳng phải cho ta?
Ừ thôi ta mãi chỉ là
Giang hồ lữ khách thênh thang bước.
Một cõi trời xanh ta với ta....
:P