Rồi một chiều mưa cũng sẽ ngừng rơi .
Bỏ lại riêng ta đôi mắt buồn ráo hoảnh
Bóng hoàng hôn im lặng
Nằm lắng nghe từng sợi tóc ru đời ...
Nếu như cây sen đá lá không bạc như vôi .
Thì người không phải đến và đi qua đời nhau vội vã .
Tay cố chặn những nhịp tim rất lạ
Đang bấp bênh như ngọn sóng ven gành
Bên thềm , bốn mùa đang đi qua thật nhanh .
Ta không còn cớ để gọi những câu thơ tìm về khu vườn cũ .
Khu vườn từng in dấu những bước chân người viễn xứ .
Vì bụi thời gian có thể đã xóa nhạt lối đi quen .
Thôi dặn lòng :
" Cứ nhớ để mà quên "
( còn hơn cố quên thì sẽ mãi là nỗi nhớ... )
Sao không thể thử một lần đi ngược chiều lộng gió .
Tìm nhặt lại niềm tin nằm đâu đó bên lề .
Tất cả cuối cùng cũng chỉ là những cơn mê .
Đang loay hoay giữa chông chênh thức - ngủ .
Nếu có thể...
xin thời gian hãy mang hết những gì không vui trả về quá khứ .
Để ta còn có thể mỉm cười mà đi hết chặng đường xa ...
Huỳnh Gia
28-03-2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét