Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Những tưởng...

 
  

  
 Ta mở toang cánh cửa đón mùa xuân
Nhìn ánh nắng mỉm nụ cười trong vắt
Muốn nhờ nắng hong khô dòng nước mắt
Mới hôm qua vô ý để rơi dài  

Những tưởng mùa xuân mang điều ước trao tay
Mắt hấp háy những ánh nhìn hy vọng
Để đôi lúc thấy lòng như trống rỗng
Lấp sao đây ? chừng một nửa đã nhiều

 
Mấp mái môi đánh vần mãi tiếng yêu
Nghe lạc mất câu từ bên hiên vắng
Hồn thơ chết giữa mùa xuân thật ấm
Lời ru yên tắt nghẹn giữa tiếng cười

 
Những tưởng mùa xuân mang đến vạn niềm vui
Như chợt biết đang khéo lòng che đậy
Không dám lột chiếc mặt nạ ra - để thấy
Khuôn mặt thực của đời hằn dấu những gian truân 

 
 
Huỳnh Gia
 
 
25-01-2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét