Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Giấu


  
  
 
Tôi giấu nỗi buồn vào hốc tối mùa xuân
Nhờ bụi đắp ngủ trọn đời - yên tịnh
Để niềm vui mượn áo hoa - xúng xính
Đón giao thừa  - hy vọng một tương lai ...
 
Tôi giấu nỗi đau vào làn khói cay cay 
Đầu năm mới thắp hương cầu thanh thản
Mong cũ kỹ tan dần theo năm tháng
Để từ mai tô vẽ lại tiếng cười 
  
Tôi giấu giọt lệ tôi trong hốc tối cuộc đời
Hoà gió hát - như quên từng lận đận

Hạnh phúc chênh vênh trong cơn túng quẫn
Đêm nhìn trời - lặng lẽ đợi sao rơi 
 
Có một cái gì gần giống nỗi đơn côi
Xoay ...xoay mãi trong khoảng không tuyệt vọng

Lúc quấn chặt - khi rã rời buông thỏng
Bỏ lại xung quanh chằn chéo những rối bời

 
Lại một mùa xuân trôi ...vẫn giông bão biển khơi .
Bàn tay mỏi - bến bình yên  xa quá
Tôi cố giấu - không cho ai biết cả
Khéo thế nào - một nửa vẫn dôi ra...
 
 
Huỳnh Gia
 
25-01-2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét