Chiều dành một góc trời ươm ráng nhớ
ngày đi qua.
hạ chín đỏ chân mùa
có phải nắng ru say lòng muôn thuở
cột mốc nào
ghi dấu khắc ngày xưa.
Cụm mây nhỏ lửng lờ trôi về phía
in dấu chân. in đậm cả câu thề
bờ sông cũ gốc tre già thủ thỉ
chuyện hẹn hò buổi đó vốn chân quê
Nào ai biết kể từ ngày hôm ấy
chất đã nhiều từng nỗi nhớ mê mê...
ngày đất nước hòa bình, tôi tìm mãi
em nơi đâu, giọt nắng hóa bộn bề.
Như dòng nước, thời gian trôi lặng lẽ
vốn hồn nhiên như nắng sớm mưa chiều
nhưng mùa hạ vì đâu oi bức thế
để tôi hoài khao khát một lời yêu
Và năm tháng
như cố tình trêu chọc
gót thời gian ghim chặt cọng cỏ may
biền biệt bóng. mây chiều biền biệt bóng
hạ và tôi và kỷ niệm mãi hoài …
Huỳnh Gia
25/04/2023
Thứ Năm, 13 tháng 7, 2023
Hạ nồng dấu nhớ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét