Lối rẽ vô hình
lối rẽ không tên
Người xa khuất. bóng chìm trong bụi đỏ
Ta đứng lại một mình. hút tầm mắt nồng cay
Có những lối rẽ vô tình khẳng định những tàn
phai
sợi nhớ quá mỏng manh....đứt rời lần bất cẩn
Người rẽ trái...
khuất xa miền đồng vọng
phía bên phải tần ngần...
Ta hụt hẫng giữa mênh mông
Mình lạc mất nhau. bụi che lấp dấu trần
mình lạc mất nhau. không một ai có lỗi
sớm mai - nắng. buổi chiều - mưa
bốn mùa không thay đổi
còn mỗi tiếc nuối xoay tròn trong những phút
chông chênh
Thời gian lẳng lặng trôi.
rồi con sóng cũng lặng dần
khi những cụm nắng treo nghiêng giữa cụm xám
mây thoi thóp
khi hạt mưa trắng lạnh lùng xối run từng lóp
ngóp
rộng lớn cả bầu trời. chật hẹp góc riêng nhau
Chiếc dằm thời gian ghim xướt vết thương.
đau...
xoa dịu mãi đã hằn lên thành dấu lặng
vói phía xa hoài... chạm miền trống vắng
dấu ba chấm in hằn...
thành những vết cắt không tên.
Huỳnh Gia
16/05/2023
Thứ Tư, 31 tháng 5, 2023
Lối rẽ…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét