Đừng nắm níu chuỗi ngày qua cũ kỹ
ký ức xa...
màu nắng nhuốm phai từ...
chiếc lá nào bay mất giữa hình như
Đừng níu ngược ánh nhìn xa bối rối
ngỡ chia ly là từ đó thôi buồn
trên tầng cao áng mây nào nông nổi
vướng vào đêm từng cụm nhớ lưng chừng
Mặc kệ thời gian treo tủi hờn trên vách nhớ
em hãy mỉm cười ngầm an ủi bao dung
chiều vẫn dành một góc riêng cho ráng mây kết tủa
hoàng hôn thường huyễn hoặc một vấn vương
Và như thế đếm thời gian trôi chậm
đếm cả lần hạt ký ức ủ men xưa
để có thể ướp mùa vui lên mắt
mượn hồn nhiên dắt díu tuổi cạn mùa.
Huỳnh Gia
25/02/2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét