Tôi đi...
ngược hướng mùa xuân
nắng chiều níu lại hỏi từng lạ quen
đường xưa hóa đá gập ghềnh
nghe như một chút nỗi niềm đắn đo
Phía ngày xa khuất thăm dò
xuân nấn ná nẻo quanh co, dối mùa
con chim én đã già nua
đông vì thế khéo cợt đùa dẳng dai
Tôi đi ...
về phía xa hoài
bờ sông khuyết lỡ - hỏi ai có chờ
Mùa vốn dĩ đã lơ ngơ
tôi ngờ nghệch
mãi tôn thờ nỗi riêng
một lần nén chặt bung biêng
mấy lần rơi vỡ trên triền dốc
lăn...
Ngược mùa ...
ngược lối băn khoăn
ngược không nỗi nhớ giữa mênh mông đời
ngược từng ký ức đầy vơi
ngược không lối lặng lẽ rời chân
xa...
Huỳnh Gia
01/02/2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét