Vói tay ngắt nhánh rêu phong
vừa hay hương gió trổ mầm đêm qua
lá buồn đọng giọt sương sa
vô hình dung nhuốm phong ba bao giờ
Ngày xưa xa đến không ngờ
chỉ riêng ta nhớ.
ngẩn ngơ tháng ngày
hư không nửa mảnh trăng gầy
đêm sơ sẩy...
xoáy nỗi hòai công đau
Vói tay...
vuột mất đời nhau
chỉ còn khoảng trống chuốt trau nỗi buồn
nhuốm đông
hơi lạnh luông tuồng
bình minh – sương giá thấm dần … len sâu
Nghe như con bấc lầu bầu
mỗi chiều lẩn quẩn giữa bao la buồn
như là nỗi nhớ ẩm ương
theo mùa ngược hướng vướng vương
để rồi …
Huỳnh Gia
10/12/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét