Dường như mùa thu bịn rịn
sương mai giăng mắc trên cành
chiếc lá cuối cùng đủng đỉnh
đã vàng rượm phiến mong manh
Tháng mười, mùa đông lấp ló
bình minh se lạnh dấu chân
đợi nắng ngủ no phương đó
về mang hơi ấm lan dần
Có phải mùa đông đã chớm
nên chiều giấu nắng vào mây
mặc nhiên xếp từng lận đận
mòn đêm - nỗi nhớ mãi đầy
Có lẽ bước mùa bối rối
phía ta hơi lạnh lưng chừng
đợi mỗi một lời thăm hỏi
sao mùa dạo khúc dửng dưng
Chiều luống vô tình hay bởi
người quên câu hẹn “mùa sau… “
ta và mùa thu mãi đợi
thời gian ơi... khéo dãi dầu
Huỳnh Gia
27/09/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét