chỉ thấy nét phong sương phủ dày lên làn da
sạm nắng
bao giờ ngọn heo may còn lượn vòng đêm lẩn
thẩn
mùa thu mãi mãi buồn như chiếc lá vàng rơi
Có sợi tóc
nào vừa nhuốm bạc lẻ loi
đêm thầm lặng ru đời mình nghiệt ngã
như muốn giấu vào thu những lần buồn như đã
nghiêng vách nắng đợi chờ . day dứt nỗi mông
lung
Sao cứ mãi đợi chờ… mùa đã khác . dửng
dung
từng hạt mơ xưa tách đôi. lòng đêm vỡ
là nỗi thấm đau theo thời gian ngờ ngợ
mưa dội thấm lưng đời . ran rát mảng trời
nhau
Tôi đi tìm lãng quên khi nỗi nhớ úa nhàu
mùa thu có còn không khi lòng ta rắc nắng
dòng
sông nào thản nhiên trôi ...
nhấn chìm từng khua khoắng
tôi còn lại gì không … khi một nửa mất tăm
rồi …
Huỳnh Gia
21/07/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét