Trả lại đụn cát chiều. biển có dịu sóng ...mênh mông
trả ký ức vụn rời. ngày xưa có còn ghim nỗi nhớ
trả lại lời chúc bình an. đêm xin đừng trăn trở
trả lại chút hương thừa. chiều thắp ráng đỏ hoe
Ngày lỗi hẹn. Ta về chôn chặt nỗi bao che
từng áy náy xốn xang suốt tháng năm dài tách lối
từng ngọn gió thốc ngang thổi tung từng hạt bụi
sóng mắt rưng cay, nuốt khẽ tiếng thở dài
Ta trả hết một lần cho hôm nay - ngày mai
liệu có vơi đi ánh mắt chiều đồng vọng
có đủ để bình tâm bước đi về cô độc
có đủ ủi an từng kỷ niệm vốn tôn thờ
Ta trả lại cho người cả một đời ước mơ
trên cánh đồng đầy cỏ xanh, cánh diều căng hạnh phúc
cột khói tỏa loang mùi thơm nồng bếp núc
tiếng reo cười bầy con trẻ đuổi bắt nhau
Trả hết cả rồi, còn mỗi một niềm đau
năm tháng giấu che kín phương này, dôi phương khác
mùa đến... mùa đi...
tự nhốt mình trong góc riêng thoái thác
mặc định trên môi gượng gạo một nét cười
Thời gian đi … không trở lại … để rồi
những sắp xếp kỹ càng chờ đến lần trao trả
từng rêu mốc bám dầy lên lạnh giá
tồn đọng đến lợm lì dường không muốn rời xa ….
Huỳnh Gia
20/04/2022

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét