Đêm lặng thầm từng bước nhỏ về ngang
nghe giá rét phả từng cơn lạnh buốt
đã mấy mùa đông đi về trong bất chợt
đủ thấm sâu miền kỷ niệm mới vừa...
Có lẽ thời gian bao nhiêu đó vẫn chưa…
cho ký ức ngủ say miền gió khuất
đừng vực dậy trong những đêm chợt thức
khi ngoài hiên tiếng lá đổ xạc xào
Có lẽ bấy nhiêu đã đủ siết lòng đau
một ít nhớ . một ít quên. lẫn lộn
một nẻo riêng thơ cho nỗi buồn chạy trốn
một khắc lần khân. không xoá trắng bao lần
Có lẽ vô tình trên lối cũ chựng bước chân
nghe vẳng bên tai tiếng gọi tên ... thảng
thốt.
ừ! có thể là phút giây trùng lặp
ai đó gọi nhầm hoặc ai đó trùng tên
Có lẽ do ta mặc định nỗi chông chênh
trên con dốc đầy đá dăm khúc khuỷu
phút ngã trượt tìm bàn tay bấu víu
chỉ có mùa đông và cơn gió trổ mầm
Có lẽ bây giờ người ru giấc đẹp trăm năm
trong mái ấm cao sang đang lung linh ánh nến
mà không biết bên ngoài mùa đông đang ập đến
có kẻ tự vòng tay. tự ủ ấm trái tim mòn
Huỳnh Gia
30/11/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét