Tháng tư
nắng vãi tràn buổi sáng
mưa rũ giọt ban trưa
ve trút lớp áo non... sẵn sàng nhạc cụ
cụm ráng vàng ưng ửng chín
lưng lửng vắt ngang chiều
Vừa đó hàng cây đơm diệp lục xanh rêu
đêm vừa đó tắt đèn chưa kịp xây giấc ngủ
những cơn mơ chưa kịp rủ nhau về đủ
bình minh đã choàng dậy gọi nắng lên
thêm một ngày sang.
Biết rằng không níu ngược được thời gian
mùa xuôi hướng một chiều trôi...
trôi... xa dần... lẳng lặng
không thể giấu gọn được hương xưa vào một nơi trầm khuất
miền thương là ký ức phủ lớp bụi mờ
Tháng tư
nhánh bàng xòe tán rộng che chắn góc ước mơ
con chích chòe ba hoa nép mình vào lá lặng im ngẩn ngơ nhìn từng chùm nắng rớt
Ta dắt mùa đi qua ... mùa níu tay ta...
Ta và thời gian đuổi rượt
thời gian lầm lũi vô tình - đôi chân trần chớm buốt...
tìm đâu chốn thong dong - ngồi nghe lá hát yên bình
Mùa từ bao giờ vướng víu nỗi điêu linh
Ta từ bao giờ hóa già nua lẩn thẩn
nuối tiếc mãi những thứ đã rời xa... lạc mất
khiến mùa hạ xốn xang - biết bao lần thúc giục
an nhé. sắp cạn chiều...
đừng vọng phía mênh mông...
Huỳnh Gia
07/04/2022

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét