Ngày trở mùa
con gió bấc rong hoang
lay thức giấc như yên từ dạo người đi vắng
đêm lạc lối giữa không gian trầm mặc
nỗi nhớ vây quanh vùng ký ức ngỡ rạc gầy
Nơi không có mùa đông sao vộp tái cả hàng cây
những chiếc lá lắc lay rũ buông lần dự cảm
lối cũ sương giăng lên màu chiều ảm đạm
khoảng trống vô hình dàn trải đến chơi vơi
Nỗi nhớ vốn mơ hồ khuấy động nẻo riêng ơi
cô đặc nỗi buồn rơi hình thành khối rắn
như thản nhiên vô tình đè nặng
vỡ vụn tiếng thở dài vướng dạt nẻo tầm quên
Con gió bấc lạc lòng rơi vào vùng xoáy chông chênh
lần cả tin vào những nụ hôn ích kỷ
trái đắng vỡ đôi trên cửa miệng đời - vốn dĩ
nỗi nhớ co mình tìm nơi giấu biệt nỗi đắn đo
Ngày trở mùa - gạn lọc vạt nắng mơ
mong bình minh mở đôi mắt trong veo đánh thức ngày lười biếng
thế nhưng phía chân trời xa xa dường như đang ẩn hiện
dấu chấm lặng lăn dài theo vạt bấc ẩm ương
Huỳnh Gia
12/12/2020

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét