Từ thức tỉnh giữa nhân gian
luôn mong mỏi một bình an
cuộc người
đôi lần quệt nước mắt
rơi
đôi lần lẫn lộn khóc cười buồn vui
đôi lần lẫn lộn khóc cười buồn vui
nén chân bước vững
để rồi
ngậm ngùi nhìn tháng năm vùi tuổi xanh
khát khao - từng sợi mỏng
manh
vo tròn một vốc mơ lành cầm theo
vo tròn một vốc mơ lành cầm theo
Đường đời ai rọc cheo leo
men dốc đứng
rát bấu treo vách lày
dấu hằn tay xót vết chai
mãi niềm tin đợi một ngày đinh ninh
mãi niềm tin đợi một ngày đinh ninh
Thế rồi những khắc bình minh
lặng ngồi đếm tuổi - thương mình già nua
vói tay níu
vuột nhánh mùa
trái khô rụng trắng
tóc xưa bạc dần
vuột nhánh mùa
trái khô rụng trắng
tóc xưa bạc dần
Gọi từng cánh gió quanh
sân
cùng ta dạo phím bâng khuâng dỗ dành
tự ru khúc hát chiều lưng
cuối miền mong giữ chặt
từng bình yên
Huỳnh Gia
20/03/2020
20/03/2020
Tặng ngày 26/03 – Tặng
riêng Ta
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét