Xin gửi nỗi ưu tư vào cuối những buổi chiều
ủ men nắng ấm mùi hương
ủ cả lòng đêm rạo rực
khi những cơn mưa đầu mùa
mặc tình tung hứng
đổ dập lối người qua
mong xoá trắng dấu chân chờ
Xin gửi vào chiều giây phút
ngẩn ngơ
khi loáng thoáng nghe tiếng
gọi tên vọng về từ xa thẳm
dường như một thứ gì đang
đè nặng
xen lẫn nhịp tim đang đập
rộn vô chừng
Xin ký gửi nỗi mông lung
vào cột mốc một dấu quên
thật đậm
để những bước chân chiều
không ngập ngừng rối rắm
khiến mưa buồn - hạt nắng
cũng băn khoăn
Một khắc nhớ thôi đã đủ
cho chấm ký ức rõ dần
thì an nhiên là điều không
thể
xin lắng yên những cột
sóng ngầm dâu bể
trên một nửa con đường
còn lại phía người xa
Huỳnh Gia
18/03/2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét