Thứ Tư, 4 tháng 12, 2019

Tâm chấn - bình yên




Cơn lốc bạc cuốn xô vào tâm chấn
lách mình qua
gia cố nẻo lặng thinh
dường âm vọng cấn tim câu trắc ẩn
cõi nhân gian đắt giá một chữ tình

Nghe tiếng gió đầu đông vờn quanh
lạnh …
có lạnh bằng lần buông thỏng đắn đo
đôi mắt ráng vì đâu chiều ráo hoảnh
lần rũ đau sau những phút bất ngờ

Ngày chầm chậm dắt mùa qua cung bậc
hắt vách buồn
tím rựng phía cậy trông
nghe sâu thẳm tiếng thời gian thầm nhắc
tự trấn an cơn bão nổi sóng lòng

Và mỗi lúc nhìn thấu đời
sợ hãi
bươn bả tìm sợi dung thứ bình yên
trên lề vắng ngồi xâu bông cỏ dại
trang điểm nửa niềm tin sót lại cuối miền

Huỳnh Gia
01/12/2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét