Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019

Khoảnh khắc lạnh



Có những nỗi cô đơn ta gọi là hạnh phúc
trên phố đông chêm vạn trạng dấu chân người
đợi những cơn mưa cuối mùa đang túc trực
kiên nhẫn xoá giùm giọt nước mắt chực rơi

Có những nỗi đau được bán bằng giá đắt
từ lúc ta lầm mua thấu nhúm tình đời
ừ! rất bạc
thôi tìm trong tất bật
chút tĩnh tâm nghiệm lắng nỗi chơi vơi

Những khuôn mặt được điểm trang thật khéo
tô rất dầy màu son đậm đãi bôi
ngỡ nhan sắc
thế rồi nương bóng tối
ngàn nhát đâm vô cảm
giết tim người

Ta gượng nhẹ xuýt xoa điều vô lý
đang xát cào từng thớ mỏng quý trân
quay mặt
lắng...
chiếc cọ màu xanh thắm
gượng phết khuôn tranh đang lem luốt
rặt gam trầm

Hoàng hôn lặn
đêm tàn
bình minh đến
có khoảng trống nào đủ rộng
ta xen gửi ước mơ
dẫu biết kiếp nhân gian không bao giờ hoàn thiện
mãi hy vọng niềm tin đang đâu đó đứng lại chờ...


Huỳnh Gia
16/10/2019


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét