Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

Vấp phải mùa đông





Nói rằng không
nhưng thật ra rất buồn
buồn cho tình người
đau cho tình bạn
(trái tim đàn bà vốn mong manh yếu đuối)
ngượng ngập mọi đãi bôi

Dừng lại nhé!
một lát thôi
nghỉ mệt nhé!
 một lúc thôi
con đường phía trước có dài đâu
sao mà đôi bàn chân lại mỏi

Đói ư!
cố nhai đi những dề cơm cháy khét
Khát ư!
ly cà phê không có lấy một hạt đường

Bàn tay sần níu vuột yêu thương
 tim vấp phải mùa đông lạc đường
rơi vào khoảng không
đông cứng

Hôm nay vẫn đang mùa mưa
thế mà mặt trời đốt mây trời cháy rụi
sụp đổ niềm tin
Ta cứ ngỡ vĩnh hằng

Nói không hề
nhưng đau nhói phía lần khân
có lẽ ta mắc nợ đời dối trá
vốc hết những gì còn sót lại
dù li ti - không mệnh giá
trả …
xốc lại tiếng cười
rồi đơn độc nẻo rong chơi


Huỳnh Gia
09/09/2019


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét