Chênh
chếch nắng chiều. Hạ buồn thiu ngái ngủ
Muộn
màng đôi mắt hướng phía xa trùng
Những
chiếc lá vàng bay về cuối miền di trú
Trong
cơn mưa dày nghiêng giọt xối rát không gian
Ta
bắt gặp đâu đây có một nỗi buồn treo lơ lửng
Như
chú dơi đêm treo ngược giấc mơ hồ
Sợ
nuối tiếc chông chênh trong những lần lựng khựng
Con
đường cũ gập gềnh ngược dốc đứng gió xô
Dừng
lại lắng nghe dường vọng về câu tạ lỗi
Kỷ
niệm dẫu phai mờ xin đậm dấu một hình dung
Cơn
lốc thời gian chực xoáy tung lần ngược lối
Vách
đứng bao dung xin che chắn mọi bão bùng
Ta
đi qua đời nhau nhẹ nhàng như cánh gió
Như
bốn mùa đi. lần chạm mặt gửi câu chào
Phút
bịn rịn ăn năn … xôn xao từng lá cỏ
Đừng
trách sợi mây trời không buộc chặt tay nhau
Và
như thế trong góc khuất đời có một người lẳng lặng
Đón
nắng sớm rải tràn. mang trả lại mỗi chiều vơi
Vô
định những bước chân trong cơn mưa lẩn thẩn
Phủ
dụ nỗi bâng quơ trong cơn sốt đàn hồi
Huỳnh
Gia
01/06/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét