Vô hình mùa vẫn đợi …
Vô hình như có tiếng hát
du dương
Dẫn dụ ta trôi về phương
trời xa lắc
Nơi có một chút nắng thưa
. một chút mưa lắc rắc
Nơi có một cái tên người
từ thuở ấy khắc sâu
Sóng ngoài khơi muôn thuở
bạc đầu
Dõi hút bóng con thuyền
từ nhổ neo xa khuất
Để mỗi chiều long đong
xô dạt bờ. bất lực
Chú Dã Tràng ngác ngơ
nhìn lâu đài cát rã tan dần …
Vô hình như nỗi nhớ luống
thăng trầm
Ngày mưa đổ ướt tơi . lướt
thướt niềm kiêu hãnh
Lần nắng hạn đốt khô.
rối lòng đêm giấu cất
Mùa vốn dĩ vô tình –
ta thánh thiện mỗi niềm tin
Vô hình không
lấp nổi khoảng trống tênh
Lần cuối xuống tìm quanh. bước chân mòn dĩ vãng
Lần ngước mắt …
Cụm mây trắng đã trôi về
cuối chân trời xa lắc
Bỏ ta lại một mình đồng
vọng nẻo xa xăm
Vô hình như có tiếng gõ
lanh canh
Của nhịp thời gian đánh dấu ngày rơi
mất
Để rồi …
ta ví nỗi buồn như cánh chim chiều cô
độc
Bay trong khoảng rộng cuối ngày . mong tìm kiếm một mong manh
Huỳnh Gia
15/05/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét