Lần thẳng thừng thả nỗi
nhớ lên cao
theo hơi nước mùa Hạ . ngày nắng gắt
di trú giữa đám mây ủ đột
chiều . xám ngắt
một cơn gió vô tình. vỡ vụn giữa không trung
Mùa luống ngập ngừng
chùm hoa nắng rưng rưng
từng tia rụng
vo tròn thành đóm nhỏ
lúc lơ đễnh buông lơi từng
nhịp thở
trăm năm có đủ cuộc tình
cờ
Lần dắt dìu nỗi nhớ gửi vào thơ
mùa rũ buồn mây sà xuống
thấp
nỗi nhớ lạnh run
cơn mưa nào ương ngạnh
bất chợt rơi đều
dầm dã suốt đêm thâu
Chạm ngực thấm vào từng
mạch đập rứt đau
nỗi nhớ lang thang
giữa không gian buông thả
tình đã lạt phai chưa
hay vẫn còn dối trá
khiến kỷ niệm men về
khuấy động khoảnh lặng im
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét