Ta đợi đã mòn
mùa đông lạc nẻo xa
ai giấu đi cơn bấc tinh mơ đủ ướp mềm hương tóc
thời gian vẽ vào ngày vệt không gian đậm đặc
chiều giong gió chao nghiêng
hay lòng ta chao nghiêng
mùa đông lạc nẻo xa
ai giấu đi cơn bấc tinh mơ đủ ướp mềm hương tóc
thời gian vẽ vào ngày vệt không gian đậm đặc
chiều giong gió chao nghiêng
hay lòng ta chao nghiêng
Như trái tim đá cuội ôm chặt
lấy niềm riêng
ta ôm chặt nỗi cô đơn giữa đám đông xô đẩy
ta ôm chặt nỗi cô đơn giữa đám đông xô đẩy
vết thương ngày nào người
khơi tươm tấy
đã thành vết sẹo thời gian
đã thành vết sẹo thời gian
Ta đợi đã lâu
mùa đông như không màng
chợt đến chợt đi
cho buổi bình minh hẫng hụt
một chút bấc lay phay chớm lượn lờ mé hiên
rồi mất hút
bỏ mặc con nắng mồ côi
trong thời khắc giao mùa
mùa đông như không màng
chợt đến chợt đi
cho buổi bình minh hẫng hụt
một chút bấc lay phay chớm lượn lờ mé hiên
rồi mất hút
bỏ mặc con nắng mồ côi
trong thời khắc giao mùa
Có lẽ mùa đông đã quá già
nua
như nỗi nhớ ngày qua úa già theo năm tháng
lang thang chiều chạng vạng
như một thói quen vô hình khi quay về gõ vào cánh cửa
những tiếng gõ khô cằn đánh thức giấc mộng du
như nỗi nhớ ngày qua úa già theo năm tháng
lang thang chiều chạng vạng
như một thói quen vô hình khi quay về gõ vào cánh cửa
những tiếng gõ khô cằn đánh thức giấc mộng du
Huỳnh Gia
20/02/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét