Khi tôi viết tình thơ
hạt nắng u mê trên triền chi chít phiến
thời con gái ngủ say trong phủ dụ đời phù phiếm
khúc ca dao lạc đường rơi
dạt phía xa xăm
Khi tôi viết tình thơ
những vì sao đêm trải chiếu
sương râm
một nửa mảnh trăng ai cắt
rời - giấu biệt
làn gió lạnh vốn hợt hời lướt nhẹ qua
ngầm luyến tiếc
ước gì đêm mười sáu đừng
đi …
Khi tôi viết tình thơ
không còn lại được gì
bàn tay hiện thực chai khô
nhặt nhạnh từng mảnh vụn rời quá khứ
câu chữ ngổn ngang tung
toé văng miền tư lự
chiều đến tự bao giờ
con mắt ráng đỏ tươi
Tôi viết tình thơ
khi đã lạc mất một người
dĩ vãng như một giấc mơ
thoắt hiện về trong chốc lát
tưởng chỉ thế thôi vậy
mà chiều buồn rạc
và thời gian đứng
đợi đến mỏi nhừ
Khi tôi viết tình thơ
và hoá thành kẻ mộng hư
đặt cược nỗi niềm lên
tiếng khen chê dè bỉu
chỉ có một người luôn lặng
im nhưng thấu hiểu
một người đã quá xa xôi …
Huỳnh Gia
25/02/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét