Ví mà chốn lạ quen
trăm năm tình hoang hóa
chênh
chông lần thật - giả
phơi buồn đỉnh cao
Ví mà đọt sóng trào
không chạm lần đối diện
biển gạt chiều - chối biến
giấu bặt từng khát khao
Vì mà phút
lao xao
chữ duyên đừng tệ bạc
xoay lưng về hướng khác
bước chùng rối bước đi
Vì mà lửa đam mê
đốt cháy niềm kiêu hãnh
hóa tàn
tro chóng vánh
thì đâu đỏ ráng chiều
Ví mà một chữ yêu
đừng kèm nhiều nghĩa trái
nửa cuộc đời còn lại
lỏng thắt gút sợi buồn ...
Liệng xúc xắc
thua - hơn
chấm tròn tô màu đỏ
ít nhiều chi con số
ván cược ví mà
Ơ...!
Huỳnh Gia
27/08/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét