Đôi khi lạc giữa phân vân
loanh quanh tìm lối đi
tần ngần
lo
loanh quanh tìm lối đi
tần ngần
lo
Đôi khi gạt nỗi đắn đo
triền sông
mỗi một chuyến đò
đăm chiêu
triền sông
mỗi một chuyến đò
đăm chiêu
Vói tay
chạm phải bóng chiều
khuấy tan không
một nỗi liêu xiêu đời
chạm phải bóng chiều
khuấy tan không
một nỗi liêu xiêu đời
Chiều
giăng gió
chực xoáy
tơi
câu thơ
gượng
giữa dốc
đời thực – hư
Một lần buông hết
hình như
xóa không trắng nỗi
mỏi nhừ niềm riêng
hình như
xóa không trắng nỗi
mỏi nhừ niềm riêng
Lạc lõng ngày
loãng tan đêm
yêu thương
vỡ nát
dạt miền
sương vây
Lạnh run nỗi nhớ
an bày
thắt tha nỗi nhớ
Ta chờ ai
đây
Huỳnh Gia
10/02/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét