Đôi lần bước thấp bước cao
đường đời đá cuội trải đau
vấp lòng
quờ tay vịn
vấp mênh mông
gượng cười giả lả
ơ...! không có gì
đường đời đá cuội trải đau
vấp lòng
quờ tay vịn
vấp mênh mông
gượng cười giả lả
ơ...! không có gì
Xuýt xoa nho nhỏ
rồi đi
bấc chì chèn vói...
nhu mì khoả tan
rồi đi
bấc chì chèn vói...
nhu mì khoả tan
Dặn thầm
đừng bật oán than
thế gian vốn dĩ đa đoan
vậy mà
Đôi khi lấp liếm xuề xoà
yêu thương khéo giữ riêng ta
đủ rồi
yêu thương khéo giữ riêng ta
đủ rồi
Tình rằng bung vãi đãi bôi
không bằng giây phút kiệm lời
thành tâm
Đời người
không tới trăm năm
dang tay
ôm hết những lần nắng mưa
Nỗi buồn
khuấy động đủ chưa
chừa ta một khoảnh bưa bưa
cũng đành
không tới trăm năm
dang tay
ôm hết những lần nắng mưa
Nỗi buồn
khuấy động đủ chưa
chừa ta một khoảnh bưa bưa
cũng đành
Huỳnh
Gia
08/10/2018
08/10/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét