Cõi tình không
mùa xưa người bỏ lại
cuộc trăm năm dang dỡ
khuyết đau
từ …
hạt sương níu
lạnh gót chân hoang dại
mùa thu dường ngần ngại
gió trầm tư
Câu thơ cũ
rêu phong từng lớp phủ
con chữ ngẩn ngơ
con chữ rưng buồn
có nỗi nhớ loanh quanh
vùng mây trú
hơi lạnh cô dần
mưa xối hạt đan vương
Đêm xuống thấp
Chông chênh bàn chân bước
Ta về đâu
thu úa đã mấy mùa
mong mỏi kiếm
bóng một người
dốc ngược
chới với trượt dài trên
khoảng trống
triền miên
Huỳnh Gia
20/08/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét