Ta giờ
quên nẻo đường qua
trăm gai
vạn sỏi
cứa chà
xước đau
Nhắm nghiền mắt
tịnh tâm lau
bao nhiêu giọt mặn
thấm bao nhiêu lần
Lối đi thênh rộng
đâu cần
chen chân chi chốn
thị phần
gian nan
Một mình giữa cõi nhân gian
vui- cao tiếng hát
cùng hoang vắng chiều
buồn - ngồi nhặt chữ
bấy nhiêu
đủ qua ngày tháng
đủ nhiều- đủ lưng
Ta giờ bạn với dửng dưng
nhân- chia- trừ - cộng(*)
đã chừng như không
Cõi riêng ta
bước chân trần
ung dung
thủng thỉnh
kệ gần
mặc xa
Huỳnh Gia
28/08/2018
(*) Ý thơ Đào Công Điện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét