Có một riêng ngày tháng bảy
Yêu thương dành cho người nằm xuống muôn trùng
Tuổi hai mươi đi vào bất tử
Bao ước mơ theo cánh diều -
quyến dụ
Bựt gió ...bay về phía bao la
Có một riêng ngày tháng
bảy
Rừng hợp tấu khúc hùng ca
Ghi khắc đậm sâu vào trang
lịch sử
Ghi cả ước mơ dở dang của
ngày xưa cũ
Lay động - cảm thông
Rừng ôm chặt vào lòng .
Có một riêng ngày tháng
bảy
Tình yêu không dành cho
đôi tình nhân
Mà thiêng liêng hơn gấp bội
Nụ hôn nóng pha hoà từng giọt tim - nóng hổi
Đặt lên mảnh đất đã ôm người
đi vào mãi mãi
Cho những lần mặc niệm dấu
xưa
Mùa không vội vàng nên cơn
mưa lưa thưa
Nhường những hạt nắng tràn
vào khoảng không gian nồng - ấm
Bên bức phù điêu được đặt tên
Áng Mây Hồng - đoàn người yên lặng
Cuối đầu trước những tấm
bia đề hai chữ Vô Danh
Có một riêng ngày cho những
bước chân lao xao
Về lại rừng xưa - về thăm
đồng đội
Về câu chuyện kể về hôm qua -
hôm nay
về những điều rất mới
Gửi gió bay về miền xa xôi
...
Có một riêng ngày tháng bảy
Dành cho những bước chân khứ
hồi
Rừng muôn đời bình yên vững chãi
Những nén nhang tri ân của
người còn ở lại
Có đủ ấm nồng từng bia khắc
ngàn năm
Huỳnh Gia
25/07/2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét