Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Lớp bồi dưỡng sáng tác kịch bản sân khấu Bài thu hoạch số 7


                              
Kịch bản tiểu phẩm
CƠN GIÔNG

Nhân vật
- Cô ba ( em gái Cha ) – độc thân – hơn 65 tuổi – thợ may tại nhà
- Tân - Con trai cả - 38 tuổi – Công nhân
-Linh -  Vợ con trai cả - 35 tuổi – công nhân
-Hương - Út gái - 32  tuổi - vừa lấy chồng
- Nam - Út trai – độc thân - 28 tuổi – nhân viên một công ty nhỏ
- Người mua đất

Bối cảnh:
Trong một ngôi nhà gỗ cổ khang trang gồm có 4 thành viên cùng ở chung

Thời gian: Một buổi sáng chủ nhật
Tân - Người con trai cả đang quét dọn bàn thờ chuẩn bị cho ngày giỗ sắp tới – Cô ba ngồi bên chiếc máy may may đồ cho khách . Người con cả thỉnh thoảng nhìn cô mình đang cặm cụi may đồ bằng ánh mắt ái ngại - yêu thương. Cô ba , sau khi cắn đứt sợi chỉ trên chiếc áo, cảm thấy lưng hơi mỏi nên tạm dừng máy đứng dậy định bước nhà trong …

HƯƠNG: ( vừa tất tả chạy vào vừa kêu toáng lên , vừa khóc bù lu bù loa)
 -Cô ơi ! cứu con . Anh hai ơi ! cứu em với …
TÂN: ( giật mình suýt buông rớt cây chổi lông gà )
 -Chuyện gì vậy em!chuyện gì …
CÔ BA : ( vẻ mặt đầy lo lắng )
 - Bình tĩnh, bình tĩnh mà nói cho cô và anh mầy nghe chuyện gì …ai bịnh đau gì … hay là … hay là … bị má chồng rầy la gì … Hay là …
HƯƠNG :
 - Dạ, không ai bịnh đau gì hết anh ơi , không ai rầy la con hết cô ơi … mà là … con sắp chết đến nơi rồi … huhu … Chắc con chết … huhu …
CÔ BA:
 - Cái gì mà chết với sống! Có gì mà không giải quyết được . Đâu … con nói cho rõ ràng chi tiết coi …
 HƯƠNG:
 - Cô ơi ! Anh ơi ! chồng con … chồng con … huhu …
CÔ BA – TÂN : ( nói đồng loạt )
-            Chồng mầy làm sao … nói ! Trời ơi ! nín mất coi … nói …

HƯƠNG:
 - Cô ơi! Chồng con hùn hạp làm ăn với bạn bè bị lừa hết số tiền con bán vàng cưới đưa cho làm vốn rồi … huhu ( Khóc lớn hơn )
CÔ BA – TÂN: ( nói cùng lúc)
 - Trời … hùn cái gì … ai lừa … nói rõ hơn coi …
HƯƠNG:
 - Dạ , mua bán đất , có ai ngờ trút hết tiền vô mua nhầm miếng đất đã được âm thầm bán đi từ trước đó. Sau khi ôm hết tiền, kẻ lừa đảo đã biến mất không để lại dấu vết … huhu …
-Mất hết rồi cô ơi! Mất hết tiền rồi anh ơi! … huhu
  ( Ngồi phịch xuống mặt đất ôm lấy mặt khóc lớn… )
CÔ BA : ( bước tới đỡ cháu mình dậy , giọng ôn tồn)
 - Trời ơi ! … Thôi! Bỏ đi con . rủi ro thì thôi . thua keo này mình bày keo khác . Về an ủi chồng con và lo cho thằng bé . Nó bây giờ coi chừng đang khát sữa khóc đòi mẹ ở nhà kìa .
HƯƠNG:
 -Làm sao mà bỏ được hả Cô , đâu phải chỉ có nhiêu đó thôi đâu Còn … Còn … Còn nữa …
TÂN:
-Còn cái gì nữa? 
HƯƠNG:
- Còn tụi xã hội đen …
CÔ BA – TÂN: ( giọng hốt hoảng):
- Cái … gì …
HƯƠNG:
- Dạ ,hic … vì thấy miếng đất đó quá rẻ nên chồng con đã vay thêm bên ngoài 600 triệu với tiền lời cắt cổ  , bây giờ trắng tay không còn đồng nào huhu … Ngày nào …hic … ngày nào … tụi nó cũng kéo tới nhà đòi nợ … huhu …
CÔ BA – TÂN:
-Trời ơi !
CÔ BA:
- hết chỗ vay rồi sao mà đi vay tiền của bọn cho vay cắt cổ … Chồng bây điên rồi…
TÂN:
- Hương! Em nói đi , bây giờ anh hai có thể giúp em chuyện gì? Thế Má chồng em đã hay biết gì chưa?
HƯƠNG :
- Dạ , biết hết rồi
TÂN :
- Rồi Bác tính sao?
HƯƠNG :
- Má chồng em nói tự làm tự chịu? Má không dính vô, Má không có tiền dư, Má không có đất …hic…
TÂN:
- Bác nói gì ngộ vậy,em rể là con trai Bác chứ đâu phải người dưng
HƯƠNG:
-Anh hai không biết đâu, từ lúc em về làm dâu tới giờ hai vợ chồng em phải lo trong, lo ngoài … Vậy mà hình như Má chồng em cũng không hài lòng, lúc chửi chó – khi mắng mèo … nặng nhẹ em đủ điều…
- Cô ba không biết đâu , chồng con ảnh thương con lắm nhưng mà ảnh có hiếu lắm … Biết con bị Má nặng nhẹ vẫn không làm gì được … Con cũng nghe buồn lắm … Dưng mà … dù gì cũng là chồng con , ảnh khổ con cũng khổ rồi con của con cũng khổ …Cô Ba ơi , giúp con …
 TÂN:
- Sao đó giờ em không nói gì với anh và Cô ba hết vậy?
HƯƠNG:
- Em không nói là vì em không muốn anh bận tâm , em sợ Cô lo cho em… Cô đã nuôi mấy anh em mình cực khổ từ nhỏ tới giờ rồi …em không muốn sau khi lấy chồng lại thêm gánh nặng cho cô , cho anh …
TÂN:
- Hương à !em khờ quá … Cho dù em có đi theo chồng thì em cũng là một thành viên trong gia đình này … một khúc ruột của Cô và của anh em nhà nhà này … Em phải hiểu điều đó chứ …
HƯƠNG:
- Dạ, em hiểu… em biết nhà mình ai cũng thương em … Em biết chứ … Nên … Nên …
CÔ BA :
- Nên cái gì con , nói đi cho cô và anh hai mầy nghe.
HƯƠNG:
- Nên lần này con về nhà là muốn xin anh hai với cô 3m đất thuộc quyền thừa kế của con .
TÂN:
- À …thì ra em muốn hưởng quyền thừa kế…
CÔ BA :
- Con muốn làm gì với miếng đất này . Cất nhà ra riêng hả? Không cần cất đâu , cứ dọn về đây mà ở như hồi chưa có chồng …Hay …
HƯƠNG:
- Dạ không, Con … Con … Con muốn xin bán nó để trả nợ cho chồng con … Cô ơi! Anh ơi ! cho con đi nghen.. nghen cô …
TÂN: ( Buột miệng )
- Không được ! út …
HƯƠNG:
- Anh hai ơi! em hết cách rồi                  
TÂN:
- Chuyện này không phải chuyện nhỏ , để anh gọi thằng Nam về rồi tính …
(NAM – đứa em trai út còn độc thân cùng lúc này cũng bước vào- Linh – con dâu cả cũng bước vào sau một lúc và dừng lại bên cửa đứng tựa cột lắng nghe )
NAM:
- Chị ba về sớm phụ đám giỗ Cha hả? Bên bển không có chuyện gì để làm hay sao mà Má chồng thả chị về nhà của Ngoại sớm vậy?
( HƯƠNG tỏ ra bối rối ):
-  Chị … Chị …
TÂN : ( gằn giọng)
- Chị của em về đòi bán đất
NAM:
- ( tỏ thái độ khó chịu, gắt lên ) : Chị ba! chị điên rồi hả
HƯƠNG:
-Cô Ba! ( Đưa mắt nhìn cô cầu cứu )
CÔ BA:
- Nam ! bình tĩnh con. Nghe nó nói cho hết coi …( Quay sang Hương )
- Con gái à! Con nghĩ sao mà đi đòi bán miếng đất hương quả duy nhất còn lại của gia đình mình . Con có biết miếng đất này nó tồn tại từ bao lâu rồi không? Từ hồi ...
-         Ông cố chứ gì ( HƯƠNG NGẮT LỜI )
CÔ BA :
- Ừ , Con biết sau khi Cha con mất đã căn dặn cô như thế nào …
 - Không được bán chứ gì ( HƯƠNG LẠI NGẮT LỜI CÔ )
TÂN:
- Cái gì cũng biết sao em đòi bán? ( tỏ thái độ giận dữ)
HƯƠNG:
- Anh hai à ! Em tới đường cùng rồi nên mới chọn phương cách này, em cũng biết đau chứ bộ … ( bật khóc ) huhu …
NAM:
- Biết đau sao đòi bán?
HƯƠNG:
- Vì chị đã túng thế rồi , vì chị không còn chỗ nào để cầu cứa ngoài gia đình mình … Và vì … vì … Vì nó là của chị , chị có quyền sử dụng . ( quay sang anh trai )Anh hai! bộ anh quên rồi hả?
CÔ BA:
- út Hương!
HƯƠNG:
- Con xin lỗi cô ba ( khóc tiếp…)
CÔ BA: ( trầm ngâm )
- Tân - Nam à! Nghe cô nói nè …
TÂN- NAM :
- Dạ !con nghe cô
CÔ BA :
-Lỗi này cũng do thằng Tân  mà ra
TÂN: (Ngạc nhiên)
 - Uả! Cô …Sao lại là lỗi của con?
CÔ BA:
-Tại con hôm đám cưới con Hương , đã dõng dạc tuyên bố cắt chia cho nó 3m đất , cho nên nó có quyền đòi thừa hưởng … Con quên rồi hả?
TÂN:
-Dạ , con đâu có quên, nhưng mà con còn nói rõ đây là đất ông bà để lại chỉ được ở chứ không được bán mà cô
CÔ BA:
- Cô biết …nó biết … nhưng bên chồng nó không biết . Khó lắm con , nó có chồng – nó theo chồng …Biểu nó về đây ở e là điều không phải . Hơn nữa thằng chồng nó là con trai duy nhất nên làm sao nó có thể bỏ bên chồng mà về bên Ngoại … trừ phi …( Cô Ba ngập ngừng )
HƯƠNG:
-Trừ phi sao cô?
NAM: ( ngắt ngang)
- Trừ  phi chị  li dị chứ sao
HƯƠNG:
- Không được cô ơi! Chồng con ngoài chuyện gây nợ ra đâu có ngược đãi gì con đâu, anh ấy tuy có hiếu và nghe lời Má ảnh , nhưng chỉ có vậy thôi , ảnh vẫn yêu thương con … Còn nữa … Con của con mới chào đời …
CÔ BA:
- Cô biết … cô cũng có nghe chuyện con bị Má chồng nặng nhẹ , nhưng mà bả già rồi …con chiều chuộng bả một chút rồi cũng yên …
- Còn cái thằng chồng bây thiệt là … ( chép miệng)
TÂN :
- Hai mẹ con em dọn về đây ở đi, chồng em là con của Bác . Bác phải trách nhiệm lo cho em ấy chứ . Anh không thích kiểu đùn đẩy vô trách nhiệm này chút nào …
HƯƠNG:
- Nhưng còn xã hội đen … Anh hai! Em không muốn con em không có cha , anh hai ơi ! huhu …
CÔ BA: ( Ngồi trầm ngâm …)
- Tân à! Đừng xúi em con bỏ chồng , thất đức lắm .( Ngừng một hồi lâu để suy nghĩ)
- Thôi cô tính vầy ,Tân ! con cắt bán 3m đất lấy tiền cho em gái con đi con . mình vẫn còn lại 8m đủ cho cả nhà mình ở mà . Vừa giúp đỡ em con qua cơn khốn đốn , vừa  không phải chịu điều tiếng xúi giục nó bỏ chồng … Phải chi nó còn đứa em chồng nào là con trai … cũng đỡ . Còn đằng này trách nhiệm của nó cũng nặng nề không kém con .Bên chồng nó cũng chỉ có miếng đất để ở, nếu đem bán đi thì sau này vợ chồng con cái của nó phải ở đâu? Không thể ở nhà Ngoại đến suốt đời được vì còn vợ bây- con Linh nữa chi
( Linh – vợ Tân  bước vào nhà cùng lúc với Nam – đứng bên ngạch cửa nghe ngóng …và ngay lúc Cô ba vừa dứt tiếng bèn tiếp theo đó lên tiếng)
LINH: Em thấy cô Ba nói rất đúng đó anh! bán đất đi , nhân lúc đất đang lên cơn sốt mình bán hết và chia phần …Mình lui sâu vô những con hẻm phía sau thừa sức mua lại 3 miếng rộng gần y vậy, mỗi người cất riêng một căn để ở … ( đưa mắt dò xét ) Em nói thiệt , em muốn ra riêng từ lâu rồi nhưng không dám nói . Tại sao cứ phải là đại gia đình mới sống được?... ( Thấy không ai lên tiếng nên nói nguyên một hơi )
- Tại sao cứ bắt em phải làm dâu tới suốt đời mình trong căn nhà chung này . Em có niềm vui riêng – sở thích riêng của em . Sống kiểu phải nhìn mặt từng người như thế này mấy năm nay em cũng mệt rồi.
TÂN:
- Linh! Em nói gì lạ vậy? Nhà mình ai ngược đãi em , Cô Ba thương em như con gái, bộ em không thấy hả?
LINH:
- Em thấy chứ , em biết chứ … Nhưng mà em muốn em có không gian riêng của em …Chứ … anh nghĩ coi … muốn làm chuyện gì em cũng phải hỏi ý Cô Ba …Mọi người không thấy bất tiện à … em thì thấy á !
CÔ BA:
- Cô biết rồi ,con Linh nói có cái lý của nó , dù gì thì giữa cô và các con cũng có một khoảng cách của hai thế hệ . Tuy là cô không khó khăn nhưng cô lúc nào cũng đòi hỏi sự ngăn nắp chỉnh chu . Cô biết có những lúc con Linh nó khó chịu ra mặt nhưng không dám nói vì còn chút tôn trọng cô …
( Im lặng một lúc )
- Thôi được rồi! Các con cứ bán phần đất thuộc quyền được hưởng của các con ,sau khi chia phần cho con út , tụi bây muốn làm gì thì làm, riêng 3m đất còn lại của cô , cô tuyệt nhiên không bán, cô chỉ muốn các con nhường lại cho cô căn nhà gỗ này vì nó đã cùng với cô lớn lên từng ngày …Cô không muốn bán nó
LINH:
- Cô ơi! Căn nhà này nó sắp mục rồi, cô bán mấy gốc cột là đủ tiền xây một căn nhà tường xin xắn mà … tiếc làm chi cô …
NAM: ( Tỏ thái độ khó chịu )
- Chị dâu! chị im lặng được không?
(Cô con dâu cục hứng nín thinh nhìn chú em chồng bằng cặp mắt bực bội)
NAM:
- Con cũng không đồng ý bán phần của con .( Quay sang anh trai ) - Anh hai! Anh bán phần 3m của anh đi rồi hai anh chị muốn đi đâu thì tuỳ , tôi ở lại cùng cô Ba .
LINH: ( Xen vào )
-  Sao vợ chồng tui lại chỉ có 3m hà , chú út?
NAM:
- Chứ chị muốn bao nhiêu nữa ?12m chia đều cho 4 , mỗi người 3m chứ nhiêu
LINH:
- Bộ chú quên anh chú là con trai cả trong nhà rồi à , quyền huynh thế phụ , anh chú vừa là anh vừa là Cha … Anh chú đã rút ruột nuôi chú và cô út ăn học suốt mấy năm nay. Tui nè! Tui cũng phải thắt lưng buộc bụng ăn mắm hút dòi anh chú mới có tiền lo học phí cho chú suốt mấy năm đại học …đó là Tui chưa kể tới chuyện phải mượn luôn mấy chỉ vàng cưới của tui để cong lưng trả nợ cho chú. Chú ra trường rồi đi làm , đồng lương của chú có trả lại được phần đó cho tui hôn …
Còn nữa … còn chuyện hàng năm phải giỗ quảy tết nhất … Cái gì cũng tiền … tiền … Ai lo! Ai lo vô đây ngoài vợ chồng tui …
( Tân đưa mắt lườm vợ nhưng im lặng)
  LINH: (Được nước bắt bén nói tiếp)
-Thôi được rồi , bây giờ Tui bỏ hết phần đó ,không tính nữa, Tui chỉ cần lấy 2 phần tổng cộng là 6 m đất  thừa kế thôi hà , số còn lại Cô Ba với hai chị em chú chia đều với nhau đi …( Khóc lớn hơn) Tui phải có thêm một phần để bù đắp chứ … Ngang ngữa nhau sao được …?
TÂN : ( Quát vợ)
- Linh! Em có thôi đi không
LINH: ( Bù lu bù loa)
- Thôi gì mà thôi … Tui nói không đúng sao mà biểu tui thôi … Tui xứng đáng được hưởng thêm một phần mà . Anh quên anh còn 2 đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn hả? Có miếng đất chó ngồi ló đuôi thì làm sao đủ chỗ sau này cho bọn nó ở ?
TÂN:
- Tôi bảo em im!
NAM:
- Thôi được rồi anh hai!( Quay qua chị dâu)
- Chị hai ! đủ rồi đó .
 ( Quay qua Cô Ba )
- Cô à! con xin phép cô để tính như thế nầy … Con sẽ chỉ xin lấy lại đúng 1m bù vào 3m của cô để khoảnh đất đủ rộng mà di dời ngôi nhà của Ông Nội sang làm nhà thờ , Cô cho con sống cùng cô và chăm sóc Cô đến cuối đời . Phần 3m đã hứa cho chị Hương, cứ để chị bán lo trang trải nợ nần cho anh rể và về bên ấy tiếp tục bổn phận làm dâu của mình đi cô … ( Ngưng một lúc )
-Cô cứ để anh chị hai hưởng phần đúng theo yêu cầu của chị dâu … Và …
( Quay sang chị dâu )
- Hai anh chị hãy dọn đến nơi nào đó mà sống cuộc sống riêng của mình , chuyện giỗ quảy hàng năm em không cần chị dâu nhứng tay vô nữa …
-Như vậy có được không anh hai?
- Có hài lòng không chị hai ?
LINH: ( Vui ra mặt )
- Như vậy tui phải trả lại cho chú 1m đất à?  Chú út à !...hơi hẹp cho Tui đó … Nhưng … thôi kệ … Tui chịu thiệt chút cũng được.
( Mở điện thoại gọi một ai đó …)
TÂN: ( đôi mắt nhìn vợ mình lộ rõ sự bất lực và chán nản)
( Quay sang Cô mình)
- Cô Ba ! Cô cho con xin lỗi . ( Quay sang Nam)
-  Em trai à! Cho anh hai xin lỗi …
CÔ BA:
- Không sao đâu Tân .Cô không giận con đâu …
-Thôi được rồi , kể từ hôm nay thằng Nam sẽ sống cùng Cô trên 4m đất  mà Cô thừa hưởng và  sau này khi Cô chết đi , đó sẽ là miếng đất của nó . Sau này ngoài thằng Nam ra ,Cô cấm không ai được quyền yêu sách bất cứ thứ gì và cũng không được phép nhắc đến chuyện bán – mua miếng đất này . Căn nhà gỗ cũng vậy , thằng Nam cũng được toàn quyền sử dụng …( Quay sang cô con gái út)
- Còn con Hương, Cô biết rằng côn túng bách lắm mới đi đến hạ sách này, nhưng con có hiểu … khi con đòi cắt đi mảnh đất này cũng có nghĩa con đã cắt đi một phần của sợi dây ruột thịt … Cô đau lòng lắm … đau lắm … Và cũng bất bình với cách cư xử của Má chồng con lắm … Nhưng mà … Cô mong con  nhớ một điều , đồng tiền dễ kiếm còn tình nghĩa, nhất là tình ruột thịt một khi mất đi , con sẽ không bao giờ tìm lại được và có thể vì lẽ đó con sẽ ân hận suốt đời mình  …
( Đưa tay lên quẹt nước mắt rồi quay sang Tân )
- Tân! Con lo kiếm người rao bán gấp, để không thôi qua một ngày tiền lời tăng một ngày thì vợ chồng con Hương lại khổ
  HƯƠNG: ( chạy tới ôm chặt lấy cô mình khóc nức nở)
- Cô ơi! Con xin lỗi …
( Lúc này Linh từ  ngoài cửa dắt theo một người đàn bà trung niên bước vào)
LINH:
- Cô ơi ! có người muốn mua đất nè Cô…Là cô tư hàng xóm nè cô
( Cả Nam – Hương và Tân đều nhìn về phía Linh bằng những đôi mắt ảnh lên vẻ bực bội)
NGƯỜI MUA ĐẤT:
 -Dạ !em chào chị Ba …( Ngồi sà xuống ghế ) Nói thiệt tình là lâu lắm rồi  em thích miếng đất này lắm mà thấy nó có ngôi nhà cổ xưa nên dù rất muốn cũng không dám ngỏ lời … May quá … nãy mới  đi chợ về ngang , con Linh chặn lại nói chị  và mấy cháu muốn bán nên  em đường đột ghé vô …( đảo mắt nhìn khắp căn nhà )
-  Bán hết luôn hả chị Ba ?
CÔ BA:
- Không , tui để lại 4m chỉ  bán đúng 8m thôi theo giá thị trường , nếu chị đồng ý thì làm hợp đồng mua bán và đặt cọc liền … Tui chỉ sợ nếu chậm … tui không biết tui sẽ đổi ý lúc nào nữa đó …
NGƯỜI MUA ĐẤT:
- Mèn ơi! Có 8m sao đủ tui cất cái nhà kiểu Thái …
- Hay là … Hay bán hết cho tui đi rồi tui trả bù thêm cho cao hơn giá thị trường một chút ...( dọ ý )
- Đâu … Chị ba suy nghĩ lại coi …
CÔ BA:
- Không, tui đã suy nghĩ kỹ rồi . vì con Hương và vợ chồng thằng Tân nên tui buộc lòng phải bán chứ miếng đất này là miếng đất ông Nội tui ngày xưa lúc mới về nó là một cánh rừng thưa , chính ông Nội Tui – Cha Tui đã đánh từng gốc tre , ban từng ổ mối, lấp từng cái mương – san bằng từng cái vết lõm …
- Sau cuộc chiến tranh dù đói nghèo lam lũ … Ông tôi - Cha tôi – anh Tôi vẫn kiên quyết giữ gìn và để lại cho con – cho cháu…( Trầm ngâm )
- Chị biết không , từ lâu nó đã không còn là đất nữa mà  là máu là thịt của gia đình tui…( Một giọt nước mắt lăn nhẹ trên gương mặt cô )
- Tui bán nó vì thương cháu tui , không nỡ để nó chịu khổ chứ không phải vì tiền …
- Nhưng tui cũng phải nói với chị cho rõ ràng hơn là , ngôi nhà này của  tui không bán . Tui sẽ dời nó qua bên miếng đất riêngcòn được giữ lại của tui  …
NGƯỜI MUA ĐẤT:
-  Chi suy nghĩ kỹ chưa? Nếu bán hết cho tui , tui cơi thêm 10 triệu một m  coi như an ủi người đã khuất . Còn nếu như  không chịu bán hết thì tui chỉ trả đúng giá thị trường đó nghen bà chị!( Đưa mắt dò xét)
CÔ BA:
- Tui nói một lời thôi ! Tui không bán hết .
( Người mua đất có chút tiu nghĩu)
LINH: ( xen vào):
- Uổng quá vậy cô ba … Hay là …
TÂN : ( nạt vợ )
- Tôi đã bảo em im đi mà …
   ( Linh nín bặt và xụ mặt)
CÔ BA :
-Chị về làm hợp đồng và mang qua đây cho thằng Tân nó ký , ba ngày nữa là đám giỗ anh tui ,  qua đám giỗ anh tui , tui giao đất cho chị ?
NGƯỜI MUA ĐẤT:( Rút trong túi áo ra một xấp giấy )
-         Hợp đồng có sẵn luôn rồi nè chị , trong lúc nhà mình đang bàn bạc và thoả thuận , con Linh  và tui đã kịp thời chạy đi mua bản mẫu về luôn rồi ( Cười ha hả )
- Bây giờ chị chỉ cần điền tên người mua kẻ bán vô và ký tên là coi như xong ,tui chồng tiền liền, còn chuyện ra sổ đỏ để tự tui lo và chịu chi phí cho , chị khỏi lo , Thằng Tân chỉ chạy theo tui ra ngoài địa chính ký tên nữa là được hà
-( tỏ vẻ hăng hái )
-Mà chị nè,ngày mai chị dời nhà liền đi chị,trong tuần này có ngày đẹp , tui dọn dẹp thành khoảnh rồi cất nhà liền cho kịp giờ hoàng đạo … Chị Ba hén!
( Nam nhìn chị dâu bằng đôi mắt giận dữ , Linh nhìn về hướng khác , phớt lờ …Hương cuối gằm mặt xuống đau khổ  )
CÔ BA:
-Được rồi , ngày mai tui sẽ thuê người đến dời ngôi nhà qua bên miếng đất bên phải thuộc sở hữu của tui cho kịp ngày làm đám giỗ Cha nó . Nó là con trai trưởng trong gia đình nên tui nhường quyền ký tên lại cho nó ..
- Với lại tui …( rươm rướm ) Tui cũng không thể nào ký tên… Tui làm không được …
( Bước lại gần bàn thờ , rút ba cây nhang đốt rồi bước đến trước bàn thờ lâm râm khấn vái)
     - Anh chị hai! em biết anh chị sẽ rất đau lòng , Ba Má mình nếu biết được nhất định cũng sẽ rất đau lòng … Nhưng sẽ đau lòng hơn nữa nếu con mình lâm vào hoàn cảnh túng bấn bất khả kháng phải không anh chị hai ?
Em xin lỗi anh chị,ngày nào em còn sống , bằng những gì còn lại  em sẽ ráng lo cho bọn chúng nếu chúng còn cần tới em . Anh chị yên tâm , đất của Ông – Cha , em vẫn còn giữ lại được dù một phần rất nhỏ , chúng có lông có cánh rồi … mình hãy để chúng bay về phương trời nào chúng muốn vậy …( Cắm nhang lên lư hương – xá một xá …vói tay cầm lấy hai tấm di ảnh … bước chậm về phía út trai đang ngồi trên bộ ván và trang trọng trao lại cho đứa con trai út . Xong rồi ghé ngồi cạnh bên , mắt nhìn khắp nhà hết chỗ này đến chỗ khác )
( Tân ngồi sụp xuống chiếc ghế ở giữa nhà nhìn sững vào tờ hợp đồng mua bán đất một lúc rất lâu … tay run run …ký tên . Hương ngồi trên bộ ván khóc sụt sịt – Linh nhìn chăm chăm vào bàn tay của chồng , miệng  mỉm cười hài lòng …)
NGƯỜI BÁN ĐẤT: ( Cười ha hả )
- Cả nhà mình làm gì kỳ vậy cà … có ai chết đâu mà khóc , có mấy mét đất mà đổi lấy cả cọc tiền to đừng vậy mà … Vui lên chứ … đừng khóc lóc xui lắm …
- Nè! Thằng Tân bây đếm lại đi coi đủ chưa . Tao bảo đảm không dư thì thôi chứ hỏng thiếu tờ nào đâu à …
( Mắt hướng về phía Hương)
- Phần con Hương 3 m phải hôn con . Đây … lấy về trả nợ liền cho chồng bây đi … trễ một ngày tụi nó tính lãi thêm thì lại khổ à …
 - Thiệt … Thấy tụi bây khổ tao cũng cầm lòng không đậu …Đây … 3m nhân 200 bằng … 600 triệu đây con … Nè … cầm lấy, cầm lấy …
( Hương rụt rè bước tới … rụt rè cầm lấy cọc tiền từ tay người mua đất , rụt rè đưa mắt nhìn hết cô mình – anh mình – em mình …định mở miệng nói một câu gì đó … nhưng rồi im lặng bước chậm ra cửa … bước vài bước … đứng lại quay vào nhìn … rồi quay ra bước tiếp …)
(Nam ngồi trên bộ ván cạnh bên cô, hai tay ôm chặt di ảnh Cha Mẹ mình , mắt nhìn về hướng xa xăm thất thần …)
( Cô ba thỉnh thoảng lấy tay quẹt nhanh những giọt nước mắt vừa rơi xuống … )
TÂN : ( Vài giây do dự …quay phắt ra cửa . Gọi giật giọng)
- Hương! Hương! Quay lại cho anh hai… quay lại …
 ( Hương , sắp bước ra khỏi cổng rào , giật mình quay lại …bước vội về phía anh mình vừa đang đứng bật dậy  giữa nhà . Tỏ vẻ ngạc nhiên )
 TÂN: ( giật lấy xấp tiền trên tay em gái đặt lên bàn trước đôi mắt sững sờ ngạc nhiên của vợ mình và người mua đất )
-Không bán nữa ,Dì thông cảm … tôi không bán nữa … ( giật phắt lấy tờ hợp đồng trên tay người mua đất xé vụn ra và tung lên giữa nhà …)
-Tiền của dì đây , toàn bộ … dì đem về đi cho tôi … Tôi không bán nữa …
NGƯỜI MUA ĐẤT:
- Cái gì ngộ vậy Tân , đã thoả thuận ký tên rồi mà …giờ bẻ kèo là sao bây?
Con Hương nó lấy đâu ra tiền ngoài miếng đất này nữa mà đổi ý ? Linh à , con đi lấy về tờ khác dùm dì , thằng Tân  suy nghĩ kỹ lại đi con à …
TÂN : ( Quát lớn )
-  Linh ! em đứng lại đó .
 Dì Tư ! Tôi đã nói không bán nữa mà …. Dì về liền cho Tôi .
NGƯỜI MUA ĐÂT :
- Ơ…! Cái thằng này …Không bán thì thôi . Làm gì dữ vậy …( Cầm lấy cọc tiền ngúng nguẩy quay mặt đi thẳng ra cửa)
LINH:
- Anh bị gì vậy? Sao lại không bán …trời ơi anh này …
TÂN:
           - Em im đi được không , tôi chịu đủ rồi …
   - Cái nhà này từ ngày em bước vô làm dâu , ai cũng yêu thương em như một đứa con trong nhà , cô tôi có bao giờ ngược đãi em không , em của tôi có bao giờ hỗn hào với em không?
( Linh cuối gằm mặt xuống im lặng )
- Hàng tháng tất cả tiền lương tôi chỉ lấy lại một phần rất nhỏ còn toàn bộ tôi đều đưa cho em , cô tôi đã hơn 60 tuổi rồi vẫn không dám nghỉ dù chỉ một ngày để may từng cái áo – cái quần … nấu nướng từng  bữa ăn cho cả gia đình , thằng út cũng vậy, từng tuổi này vẫn không dám cưới vợ chỉ vì sợ lại sẽ là gánh nặng cho cô mình – anh chị mình …
Tất cả đều vì cái gia đình này … Còn em  thì sao , em ra riêng à! Em muốn có cuộc sống riêng à! Một khi có cuộc sống riêng rồi liệu cái gia đình riêng của em  đó , nó có được tươm tất như bây giờ không .
Em trả lời tôi đi !
LINH: Thì không có … nhưng …
TÂN :
-Không nhưng nhị gì hết. Tôi sẽ không bán dù một tấc đất . Tôi sẽ giữ lại và ở lại ngôi nhà này …
- Ừ!  ra riêng, em  tự mà ra riêng đi . Tôi và con tôi sẽ ở lại đây với cô tôi , với em tôi cho tới ngày nó cưới vợ đàng hoàng … lúc ấy tôi sẽ tính tới chuyện có ra riêng hay không …
( Linh cuối gằm mặt ra chiều biết lỗi )
( Tân rút từ trong bóp ra một xấp tiền và đặt lên bàn …)
- Hương! đây là phần tiền anh dành dụm tích góp từ rất lâu rồi , định sẽ nối thêm vào căn nhà chính cho rộng rãi hơn một chút , chỉ có 100 triệu thôi , ngày mai anh sẽ mang sổ đỏ đi ngân hàng vay thêm 500 nữa cho em xoay sở … Anh xin em đừng bao giờ đề cập tới chuyện bán nhà nữa có được không?
HƯƠNG:
-  Anh hai …!
NAM: ( đứng dậy tiến lại gần chiếc bàn  rút chiếc bóp ra, vét hết tiền trong đó …)
-                     Em chỉ có 30 triệu dành dụm từ lương và tiền thưởng hàng năm , em định để mua một chiếc xe đi làm nhưng … chị ba lấy đi,  khỏi trả lại em … chiếc  cúp 81 em chạy từ đi học trung học vẫn còn tốt chán … Từ từ rồi em tính …
-                      Em hoan hô anh hai!( ôm chầm lấy anh mình )
CÔ BA: ( Quay sang Linh)
-Mấy chỉ vàng cô để dành dưỡng già ,  Cô gởi con hôm qua đâu rồi Linh?
LINH : ( lắp bắp …)
- Dạ … Dạ … đây nè cô ( rụt rè rút từ trong túi ra mấy chiếc nhẫn nửa muốn đưa – nửa do dự ) con định lát mang đi gửi ngân hàng rồi … hàng tháng có khi kiếm thêm được vài trăm cho con của con ăn sáng
CÔ BA : ( Cầm từ tay Linh rồi  chuyền qua  tay Hương )
- Bán đi con , khoảng 3- 4 chục triệu gì đó … đắp vô đi coi được nhiêu nũa rồi tính…
TÂN:
- Linh! Còn phần của em?
LINH:
- Em làm gì có …
TÂN: ( Gằn giọng )
- Em có!
LINH: ( lí nhí )
 - Vàng cưới mà anh!
TÂN :
- Đúng rồi, vàng cưới
LINH:
- Nhưng …
TÂN:
-Anh chỉ mượn , không lấy luôn
HƯƠNG:
- Thôi ! khỏi đi anh hai…
TÂN:
- Linh! Em có phải là thành viên trong gia đình này không?
LINH : (lí nhí)
- Dạ phải …
TÂN:
- Em biết nói câu quyền huynh thế phụ , vậy em là gì của anh?
LINH: (ngẩn mặt lên nhìn thẳng vào Tân)
- Là vợ anh chứ gì ( lầm bầm ) vậy mà cũng hỏi đố
TÂN:
-         Đúng rồi, em là vợ anh . Là cô con dâu cả trong gia đình này , là người có thể thay thế anh chu  toàn mọi việc nếu anh vắng mặt và cũng là người có trách nhiệm ngang bằng với anh trong gia đình này. Em không chỉ là con dâu … mà là chị cả , người chị có trách nhiệm phải chăm sóc cho các em của mình
-          Ngày anh cưới em , Ba Mẹ em  đã giao em cho anh với lời dặn dò đừng để em thiệt thòi . Anh biết … em về sống với anh , với gia đình này em đã phải thiệt thòi … vì anh nghèo nên em phải thiệt thòi... Anh biết anh có lỗi với  vong linh Ba mẹ em nên anh luôn nhường nhịn em coi như để bù sớt … Nhưng! em nghĩ kỹ đi , nếu một ngày nào đó rủi như em… vợ chồng mình lâm vào hoàn cảnh như con út , gia đình mình cũng sẽ đối xử với em y như vậy thôi…  Em hiểu những gì anh vừa nói không?
LINH :( cụp mắt xuống hạ giọng )
-         Em hiểu rồi,em sẽ không đòi ra riêng nữa đâu . Nhưng nếu một ngày nào đó chú út cưới vợ thì sao anh ? chẳng lẽ mình phải sống chung như bây giờ ? Em chỉ lo …
-         TÂN :
-         Tới lúc ấy anh sẽ biết cách để giải quyết thật êm thấm mà không ảnh hưởng đến tình cảm ruột rà . Em đừng lấn cấn nữa…
-         LINH : ( Trút từ trong bóp ra bàn mấy món nữ trang )
 - tất cả gom lại cũng chỉ khoảng 1 cây vàng thôi hà …( quay sang Hương)
- Cô út lấy đi rồi từ từ trả lại tui …
TÂN:
- Số còn lại ngày mai anh ra ngân hàng vay tiếp … Em cầm  trước bao nhiêu đây về trả liền cho họ  đi Hương rồi  còn lo cho thằng nhỏ …Sáng giờ chắc nó khóc om xòm lên vì đói rồi đó …
HƯƠNG:
  - Dạ , anh hai …Em cảm ơn anh chị hai . Con cảm ơn Cô Ba . Chị cảm  ơn út Nam
Hương bước ra được vài bước . dừng lại … quay ngoắt vào . Khóc oà lên … ào tới ôm chặt lấy Cô mình và đứa em trai út , vói bàn tay lại phía anh trai … Tân bước đến gần … một bàn tay nắm chặt lấy tay em gái … bàn tay còn lại níu lấy tay vợ mình đang đứng lớ ngớ … kéo sát vào và ghì chặt … Cả nhà miệng vừa nở nụ cười thật tươi nhưng những giọt nước mắt thay nhau rơi … Cả nhà không ai hẹn ai , cùng một lúc quay mặt về phía chiếc bàn thơ tổ tiên )
Trên bàn thờ hai tấm di ảnh đã được đặt lên ngay ngắn từ lúc nào … làn khói thơm trên ba cây nhang loang nhẹ nhàng lên cao …
Ngoài sân hửng lên ánh sáng của chiếc cầu vồng mới mọc sau một cơn mưa …

 (Màn khép)

Huỳnh Thị Thu Mai
( Huỳnh Gia )





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét