Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Lớp bồi dưỡng sáng tác kịch bản sân khấu Bài thu hoạch số 4 Kịch bản tiểu phẩm Chuyện xóm giềng





Kịch bản gồm một cảnh hai màn

Nhân vật

-Chị Huyền 45 tuổi( thợ may)
-Chị  Bừng 46 tuổi ( bán quán ăn sáng)
-Chú tổ trưởng khu vực khoảng hơn 70 tuổi
- Các công nhân thợ xây
-  vài bác hàng xóm

Cảnh 1 màn 1 :

 Vào khoảng 6 giờ sáng trên sân nhà chị Huyền , bầy gà đang ăn thóc vãi , chị Huyền đang quét sân … – từ trên ngọn dừa cao một trái dừa rơi sạt xuống đánh “ Bộp “ vỡ toác và văng tung toé ngay sát chân chị

CHỊ HUYỀN
Ôi trời ơi ! chuyện gì vầy nè trời … Bừng ơi ! Bừng ơi !

CHỊ BỪNG ( quần ống cao ống thấp từ quán ăn chạy qua )
Ơi … ơi ! gì mà mới sáng sớm um xùm vậy bà …

CHỊ HUYỀN
Um xùm gì mà um xùm , bà coi nè … tui đã biểu bà năm lần bảy lượt rồi là cây dừa phải đốn liền , đốn liền lập tức sao bà hỏng nghe tui?

CHỊ BỪNG
Nghe gì mà nghe ,bộ bà quên cây dừa này và cây mít đằng kia là kỷ niệm của Ba bà và Tía tui để lại cho tui với bà ha …với lại tháng nào nó cũng cho trái đùm đùm ngọt lịm bán kiếm cũng được mớ tiền đi chợ chứ bộ bà …
CHỊ HUYỀN ( Tay khoát khoát )
Ai mà hỏng biết chuyện đó , hồi đó Ba tui với Tía bà dìa đây cùng một lúc , cùng cất hai cái nhà lá hở trước trống sau ,Ba tui trồng cây dừa – Tía bà trồng cây mít để đánh dấu ranh đất hai nhà , khỏi kéo rào kéo giậu chi cho mất công đánh vòng qua lại hơn nữa cũng đâu có đủ tiền để mà mua dây kẽm gai để kéo …Bộ bà nói tui khùng ha hỏng nhớ

CHỊ BỪNG
Ừa, vậy mà sao bà cứ nằng nặc biểu tui đốn hoài vậy?

CHỊ HUYỀN
Trời ơi ! bà coi kìa , tui xém chết kia kìa , trái dừa bị chuột gặm mới đứt cuống rơi cái ầm sạt qua vai tui kia kìa , tui mà không hên  là bị nó rớt đập vô ngay đỉnh đầu . chỉ có nước giãy đành đạch …

CHỊ BỪNG
Thì bà chịu cực ngó trước ngó sau chút , chứ nếu đốn nó rồi thì lấy gì làm ranh , lấy gì để ngó vô mà nhớ đến người trồng …Lấy gì để nhìn vô mà nhớ Ba tui với Tía bà

CHỊ HUYỀN ( hai tay chống nạnh )
Bà nhớ tới người trồng hay nhớ cái mớ bạc lẽ bán dừa của bà

CHỊ BỪNG
Bà nói cái gì kỳ vậy bà?

CHỊ HUYỀN
Chứ còn gì nữa , chuyện cũ xa lơ xa lắc rồi mà bà làm như bà yêu quý nó lắm vậy, hồi đó nghèo khổ đói khát , bên bà thiếu thì bên tui chan và ngược lại …Tui biết , tui hiểu , nhưng mà đó là chuyện ngày xưa . Còn bây giờ tui chỉ biết nếu rủi ro trái dừa từ trên cái ngọn cây muốn đâm thủng mây xanh kia mà rơi trúng cái đầu tui hay sắp nhỏ con nhà bà , thì bà chỉ còn có nước mà ân hận suốt đời bà

 CHỊ BỪNG
Bà trù rủa gì tui vậy , sao lôi con tui vô đây , bà muốn gì?

CHỊ HUYỀN
Tui hỏng có muốn gì hết á , tui chỉ muốn đốn cây dừa thôi hà …

CHỊ BỪNG
Bộ bà nói tui điếc hả , bà mới vừa trù ẻo con tui bị dừa rớt xuống đầu tức thì
………………..
CHỊ HUYỀN
Tui.. Tui …

CHÚ TỔ TRƯỞNG KHU VỰC BƯỚC VÀO
Bừng ! Huyền ! có chuyện gì mà mới sáng sớm đã bỏ buông bỏ bán cãi lẫy um xùm vậy bây!

CHỊ BỪNG
Bà Huyền bả đòi đốn cây dừa Ba con trồng từ mấy chục năm trước làm ranh đất đó chú!

CHỊ HUYỀN
Chứ chú coi nè , nó mới rụng trái rơi xuốngtưc thì ,con xém chết đây nè , vậy mà bả tiếc mớ bạc lẻ bán trái nhất định không chịu đốn

CHỊ BỪNG
Tui tiếc …là tiếc công sức , tình cảm của Tía bà với Ba tui vun bón chăm sóc cho nó , hỏng phải riêng nó mà luôn cả cây mít cuối ranh đất đằng kia nữa kìa …

CHỊ HUYỀN
Chứ hỏng phải bà tham lam ích kỷ chỉ biết có cái lợi riêng mà quên đi sự nguy hiểm của kẻ khác , mới hôm rồi ở xóm bên cũng vì trái dừa rụng mà có người đã bị nằm một chỗ , thằng Tính chứ ai đâu xa … Bà mở cho to con mắt ra mà nhìn … mà tiếc …

CHỊ BỪNG
Ai ích kỷ, ai tham lam? Vậy là bà quên mất tiêu có lần bà hết gạo qua tui , tui cho bà mượn gần chục lít nhưng thấy bà khó khăn , tui hỏng nỡ đòi … lâu ngày chày tháng , bà lơ luôn không trả . Ai tham lam , bà tham lam chứ ai

CHỊ HUYỀN
Bà chứ ai

 CHỊ BỪNG
Bà chứ ai

CHÚ TỔ TRƯỞNG
Thôi thôi ! tao đang đứng đây mà tụi bây hỏng kiên dè người trên kẻ dưới gì hết , Con Bừng có cái lý của bây . Con Huyền có cái đúng của nó …
Tao cũng thấy vầy , biết là kỷ niệm của Ba bây để lại nhưng quả thật cây dừa càng ngày càng lão có thể gây ra nguy hiểm không chỉ cho bây mà có khi cả người đi đường  . Bừng!  Đừng tiếc , kêu người đốn đi con. Vẫn còn cây mít đằng cuối ranh kia … Vậy cũng được rồi con! Nếu Ba bây còn sống, tao nghĩ chắc ảnh cũng nói giống như tao

CHỊ BỪNG ( xụ mặt )
Dạ , con hiểu rồi chú . Tại con bực bà Huyền cứ ong óng lên cứ như là ra lệnh cho con vậy … nên con muốn để thử coi bả làm gì …

CHỊ HUYỀN
 Vậy là bà muốn làm cho lợi gan tui đó hả , chuyện chục lon gạo từ hồi khai thiên lập địa nào , tui quên mất tiêu vậy mà bà nhớ dai như đĩa . Chưa nhắc chuyện hồi xưa . Từ lúc Tía Má tui với Ba Má bà mất tới giờ , tui cũng đâu có hơn thua tính toán gì với bà đâu mà bà cứ kể lể hoài … Tui cứ tưởng bà luôn coi tui như chị em ruột nên tui ỷ lại dễ ngươi …Lát tui mang qua trả bà cho bà hết nói

CHÚ TỔ TRƯỞNG
Huyền! Đã tao biểu thôi đi mà …Lát chú kêu thằng Nam xách máy cưa tới đốn dùm bây không lấy tiền công , bây chỉ cần cho nó ly cà phê là đc rồi , Hai đứa nghe lời chú nhường nhịn nhau một chút coi …

CHỊ HUYỀN – CHỊ BỪNG ( đồng thanh )
Dạ !
( Chị Bừng chép miệng hít hà- Chị Huyền vui ra mặt )

Cảnh 1 màn 2 :Vẫn bối cảnh cũ

Nhà chị Huyền đang xây dựng , đám công nhân đang dựng trụ kéo hàng rào
CHỊ BỪNG ( Tất tả chạy bổ ra)
Bà Huyền ơi !

CHỊ HUYỀN ( Đang ngồi lau gạch mới trên bậc thềm )
Gì nữa vậy bà!

CHỊ BỪNG
Bà chơi kiểu gì vậy? Cây mít này bây giờ cái thân của nó đang lấn qua đất tôi cả mấy tấc , bà muốn kéo rào thì bà phải đốn bỏ rồi kéo cho ngay ngắn chứ bà vòng quanh qua vầy , tới khi tui muốn cất nhà , cái vách tui phải chịu thóp bụng vô như cái chảo hả?

CHỊ HUYỀN
Đốn gì mà đốn, cây mít nầy Tía tui trồng một lượt với cây dừa hôm hổm , bà quên rồi à!

CHỊ BỪNG
Tui không quên , nhưng nếu cây dừa Ba tui trồng đốn được thì cây mít Tía bà trồng cũng đốn được
Bà nói tui tham , còn bà thì sao …

CHỊ HUYỀN
Tui thấy mấy tấc đất cũng đâu có ảnh hưởng gì đến nỗi , cây mít này suốt mấy chục năm nay năm nào cũng cho trái đùm đề ngọt lịm thơm phức, bà cũng có ăn chứ đâu phải mình tui . Nó đang còn tốt tươi là vậy mà cũng đâu có rụng xuống u đầu như cây dừa … Hơn nữa bà cũng đâu có cất nhà bây giờ , tới khi bà đủ tiền để cất nhà thì cây mít này có lẽ cũng chết già rồi , lúc đó tui kéo cái hàng rào ngay ngắn lại cho …

CHỊ BỪNG
Bà nói sao dễ nghe quá! Khi bà kéo rào có nghĩa là bà đã đánh dầu cho phần đất của bà . cái chỗ đất bà quanh vòng qua như vầy đã tự nhiên là của bà . lúc đó dễ gì bà chịu nhổ trụ lên kéo lại …( lẩm bẩm ) Có chút xíu đất cũng ráng mà giành , đồ tham lam

CHỊ HUYỀN
Cái gì , Bà nói tui giành đất bà hả, bà nói tui tham lam hả . Tui nói cho bà biết , tui hồi đó chưa trúng số thì ngang hàng với bà . Bây giờ tiền tui đem đốt bà cũng cháy … tui tham lam chi miếng đất con chó ngồi cũng ló cái đuôi dài sát đít kia …Có bà tham thì có, ham mớ tiền lẻ để rồi đánh mất tình làng nghĩa xóm , chỉ vì trái dừa cả năm mới xui xẻo rớt một lần mà bắt tui phải đốn bỏ … Tui nói thiệt , tui khó chịu trong bụng từ lâu rồi mà ráng nhịn bà …

CHỊ BỪNG
Bà không nhịn thì bà làm gì tui , cái đồ mới tanh tanh đã ra vẻ đại gia …

CHỊ HUYỀN
Bà nói ai tanh tanh

CHỊ BỪNG
Tui nói bà á

( …. Sự xung đột dâng lên cực độ khi chị HUYỀN nhào tới túm tóc chị BỪNG ghì mạnh … )
Đám thợ xây đang thi công túa lại kẻ gỡ tay người gỡ tóc hai chị kéo dang ra xa nhau …vài người xúm lại bàn tán chỉ chỏ xì xào )

CHÚ TỔ TRƯỞNG XUẤT HIỆN
Bừng ! Huyền ! Trời ơi ! hai cái đứa này … 
Hai chị ( đầu bù tóc rối ) bù lu bù loa thay phiên nhau kể lễ mọi chuyện với chú tổ trưởng

CHỊ BỪNG
Chú coi đó , nó ỷ nó mới trúng số , nó có tiền , nó không còn nghĩ tới tình nghĩa mấy chục năm vun đắp của hai gia đình .Nó quên hồi đó Ba Má con coi nó như con ruột ,mỗi khi nó ốm đau chăm sóc nó kỹ lưỡng còn hơn cả con

CHỊ HUYỀN
Còn mầy thì sao . Tía Má tao cũng từng đút cho mầy từng muỗng cháo mối lúc mầy đau bệnh . Nửa đêm nửa hôm , Tía tao từng cõng mầy chạy suốt gần chục cây số tới bệnh viện để cấp cứuvì Má mầy bận em nhỏ còn Ba mầy đi làm xa …

CHỊ BỪNG
Còn mầy … sao mầy hỏng nhớ có lần đi học mầy bỏ quên tập vở sợ bị cô giáo phạt  nên ngồi khóc , chính tao nè , tao đã chạy một mạch về nhà lấy vô cho mầy

CHỊ HUYỀN
 Còn mầy …Sao mầy hỏng nhớ …
( lời qua tiếng lại thêm một chặp )

CHÚ TỔ TRƯỞNG
Hai đứa bây thiệt là … chỉ vì một hiềm khích nho nhỏ mà bây giờ đã để sự việc đi đến nước nầy
Huyền à ! nghe lời chú đốn bỏ cây mít đi con . Tao biết bây tiếc lắm nhưng nếu Tía bây còn sống , tao nghĩ anh ấy sẽ không muốn tụi bây bất hoà như vầy .Hơn nữa cái hàng rào nếu kéo đánh vòng bọc qua cây mít như thế này trước tiên đã khiến hàng rào không đẹp , sau đó nó sẽ làm hình ảnh bây xấu đi trong mắt mọi người .Cây mít ngày càng già, một ngày nào đó rồi nó cũng chết ,còn tình cảm xóm giềng thì tối lửa tắt đèn có nhau . Có câu “ bán bà con xa mua láng giềng gần” chắc bây cũng biết . Bây có tiền , bây xây nhà mới , ai cũng mừng dùm cho bây . Mỗi người có một số phận riêng ,đừng vì sự hậm hực muốn trả đũa mà khiến cho tình cảm mấy mươi năm bị rạn nứt chỉ vì hai cây ăn quả đánh dấu mốc làn ranh . Chú nói vậy bây có đồng ý không?

CHỊ HUYỀN
Đốn thì đốn! Con cũng không thèm tiếc nó nữa , thèm mít thì ra chợ mà mua thiếu gì …

CHỊ BỪNG
Ừ! đốn liền và ra chợ mà mua ,vì kể từ bây giờ cho dù những trái mít trên cây này nó có ngọt như thế nào đi nữa tui cũng không thèm ăn dù một múi .

CHÚ TỔ TRƯỞNG
Thôi vầy! Để tao kêu thằng Nam nó mang cưa tới đốn liền cho trống để thợ xây thuận tiện kéo hàng rào cho ngay ngắn đúng ranh rắp để bây khỏi phải lấn cấn sau này . Còn hai đúa bây sắp già tới nơi rồi , về nhà mình đóng cửa rồi tự suy nghĩ coi mình phải xử sự thế nào cho đúng .Đứa nào tao cũng coi như con gái , tao không bênh vực nặng nhẹ bên nào cả Tao không khuyên nữa , tuỳ bây vậy
-         Bà con ai về nhà nấy đi , hết chuyện rồi ( đám đông tản ra )
-          
CHỊ HUYỀN – CHỊ BỪNG ( cùng nguýt nhau một cái )
( Đứng dậy cùng một lúc , xoay lưng về hai hướng , bước thẳng về hướng nhà mình . Chú tổ trưởng hết nhìn qua bên này lại nhìn qua bên kia lắc đầu chép miệng và thở ra …ngồi phịch xuống ghế  )

(Màn khép)


Huỳnh Thị Thu Mai
( Huỳnh Gia )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét