Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

ĐỂ RỒI ...




Trong góc bếp cuộc đời
Tôi không đủ sức để bàn những câu chuyện lớn lao
cơm nhão - cá khê
để rồi ...
chỉ bấy nhiêu thôi đã quấn tròn cuộc sống
tự ví mình chú ếch thu lu giữa khoảng trời rất rộng
quan sát  - lắng nghe …
có đôi khi tự dằn dặt trái tim mình

Tôi không đủ tài để khơi rạng ánh bình minh
như ánh mặt trời hiên ngang sáng chiều cần mẫn
để rồi ...
tự nhốt ánh mắt tôi trong chiếc vòng lẩn quẩn
những căm ghét - bất bình ...
không biết bao lần kìm nén- nhẫn
và cuối cùng nuốt ực xuống khoang tim

Như một kẻ khờ đi giữa chợ tìm một phút lặng im
tự chế nhạo mình điên
khi hiểu ra chỉ một khoảnh rất nhỏ trong thế giới của con người đã đầy rẫy những dối gian nghịch lý
để rồi ...
từ bao giờ nhận ra mình đã trở nên ích kỷ
tự bao biện sự yếu hèn
tự co cụm góc đơn côi

Tôi quan sát một người say
để rồi ...
bất chợt hiểu thì ra sống trên đời này không cần phải tỉnh
cứ nghiêng ngả đãi bôi
và cợt cười trong nghiêm chỉnh
vì chân lý tự bao giờ đã bị người giẫm đạp dưới bàn chân

Tôi nắm chặt bàn tay tôi
sau một lúc tần ngần
vẫn một lối riêng tôi với cơm sôi - cá khét
để rồi ...
vẫn im lặng nén lòng mỗi khi dậy lên sự bất bình căm ghét
trước sự gian dối đã được bao bọc kỹ càng bằng xu nịnh a dua


Huỳnh Gia
20/06/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét