Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

Xuân sót lại chút đinh ninh




Xuân sót lại chút đinh ninh


Muốn níu lại một chút hương
khi mùa xuân đã đi về xa lắc
trên sân chỉ còn một bông hoa duy nhất
đang ngẩn ngơ tiếc phút chậm bung xoè

Còn lại gì để mùa xuân an ủi lắng nghe
khi lọn gió trễ đông cuộn đời vào mê ngủ
nhường vạt nắng đảo mùa lao nhao di trú
một giây lướt khắp - mắt cụp ậm ừ
quay về ngôi nhà cũ
khép cánh cửa ồn ào tìm giây phút tĩnh bôi

Trên một góc hẹp mồ côi
con én nhỏ thu mình khi cạn mùa đuối sức
Xuân vốn thật thà gom nhặt từng hồi ức
và thản nhiên ném về phía sắp già nua

Nghe tiếng vọng từ xa xăm
còn lại gì đang ấp ủ không -
để mùa ...
mang gửi hết mượn an yên dằn nén - giữ
tháng giêng tiếc một lời riêng tự thú
rằng giông bão vô tình không dự báo hướng lui

Một chút hương hồn nhiên
đã phai nhạt
thế rồi...
trên khoảng trống hợt hời thiếu bàn tay chăm sóc
mặc cỏ hoang trêu chọc
bằng chân rễ di căn nhằm phá hỏng một công trình

Còn lại những khô cằn
Xuân!
thôi níu giữ chút đinh ninh


Huỳnh Gia
01/03/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét