Đôi mắt phố rũ thấp
chiều tắt nắng
bước chân đêm chậm đếm
phía vô chừng
đèn rọi bóng- ngã dài- đêm nghiêng nặng
chợt mưa- làm đẫm ướt
nẻo rưng rưng
Ta trộn lẫn bước chân vào
dĩ vãng
phố chưa quên – nên phố
mãi đợi chờ
câu từ biệt xa dần – xa vạn dặm
ta lặng trân- bàn tay
thõng bao giờ
Đêm – phố vắng – ta ngồi
cùng nỗi nhớ
bóng thiên di từ xa khuất
mịt mùng
vọng tiếng rao đánh thức
vùng trăn trở
níu ta về miền thực tại
–dửng dưng
Và như thế biết bao lần
vô ý
ta quên ta nuối tiếc một
mơ hồ
phố đã tắt những ánh
đèn ma mị
còn lại gì để huyễn
hoặc tinh mơ
Và như thế ta vốc từng
vốc chữ
rải vào thơ như váng vất
men say
và như thế mưa tạt từng
nhịp thở
trú vào đâu cho khỏi lạnh
- đêm dài…
Huỳnh Gia
16/03/2018
Tặng cơn mưa đầu mùa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét