Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

Trót nợ




Ta trót nợ mùa xuân từ dạo đó
ngược lối quen
vướng lại vạt nắng hờn
khiến vòm mây rũ mắt buồn mưng đỏ
đọng ráng chiều nhưn nhức buổi hoàng hôn

Em vô ý hay tại ta vô ý
bỏ lời yêu giữa đồng vọng
để rồi...
Xuân nhắc nhở dăm lần như thiên vị
một chùng chừ
thất lạc mấy mùa trôi

Trên vòng xoáy cuộc đời lần chao đảo
vuột bàn tay
ai níu lại giữ gìn
tìm tất bật giữa chợ đời cơm áo
vòng xoáy nào
xô dạt bước đinh ninh

Xuân
rộng lượng
Em
xin lòng độ lượng
giữ tình ta
như giữ lại bốn mùa
khung cửa khép
giữ chút hương cũng được
đừng bung thùa
khi lạc giữa thềm mưa


Huỳnh Gia
23/02/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét