Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

Tự cảm ...


 
Ta chốt cửa nhốt mình trong thế giới riêng ta
 ngoài kia gió mưa phủ dập
lướt qua nỗi buồn bằng đam mê góp nhặt
tháo gút - xoay vòng từng sợi chỉ mỏng manh

Ta giấu tình ta trong thế giới hiền lành
giữa sóng tỵ hiềm - lặng im cùng kiên nhẫn
tránh né hơn thua - vô hình từng thận trọng
vô hình từng nỗi xốn mắt mặn môi

Trên mỗi phút giây được sống trên đời
ta sẽ mượn những sợi chỉ yêu thương đơm thành cánh hoa hạnh phúc
lóng cặn vốc thời gian người chực tung bụi mù vấy đục
trong trẻo niềm vui trên khoảng trống tự khoanh vùng

Phớt lờ mọi dối trá viễn vông
thản nhiên cùng ngược ngang trái khoáy
cái gọi bằng bộ mặt thật của cuộc đời vốn lì trơ đến vậy
thôi thì đứng phía ven đường xem phô diễn - vẫn hơn ...


Huỳnh Gia
18/11/2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét