Em dỗ về nỗi nhớ mỗi chiều buông
khi ngọn gió đầu đông rủ
rê mùa tung hứng
con phố nhỏ từng bước
chân lững thững
miền yêu thương ai còn
đứng đợi mùa
Vạt nắng cuối cùng héo
hắt tuổi già nua
không đủ ấm khi mùa đông
ập tới
những chiếc lá lỡ thì
sau lần bứt vội
bậc thềm xưa nghiêng phiến nhớ – thở dài
Lấn bấn một thời đánh
vỡ mảnh gương say
soi nửa môi cười trên thời
gian vụn nát
mùa
trầm mặc hơn sau lần xây xát
nẻo quay lưng dầy đặc vết
đau dằm
Em dỗ về mùa sau mỗi lúc
băn khoăn
đông không thể ướp nỗi
buồn lâu thế
dù đêm xuống gió lạc
đường câu nệ
cuốn cả miền xưa vào cơn lốc xoay vòng
Em dỗ về em sau giây phút dối lòng
thời gian hiển nhiên vô
tình - đừng vội trách
xin ký gửi chút ưu tư vào
tịch lặng
và đông đừng quây lạnh nẻo tàn phai
Huỳnh Gia
02/11/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét