Cơn gió nào vừa đi qua
tung xoáy nỗi buồn em
thành cơn áp thấp
tăng dần lên từng cấp
tạo thành cơn bão lệch
biên
Mùa vơi dần dường như chưa
bình yên
rưng rức nhịp tim
đêm gối mùa se nhớ
nghe vọng tiếng cuốc kêu
bên hè nho nhỏ
lọn gió chớm đông chườm
khe vách
xoay vòng
Thơ cuốn sợi mềm
con chữ rối bòng bong
nỗi nhớ bung biên
em kiên trì gỡ từng mấu
thắt
phút yên lặng giữa khoảng
riêng lặng ngắt
chèn ép nỗi buồn thi
thoảng dội chồng lên
Có hạt sương nào rơi
chạm ngạch nỗi niềm
khi mùa đông chưa vội về
đã nghe dường buôn buốt
bốn mùa chon von – bốn
mùa quen thuộc
em lạ lẫm nhốt mình trong
màu vàng nhạt ánh đèn khuya
Câu thơ em lạc lõng mỹ
miều
gắng dỗ về đêm khi
mòn hao từng con chữ
bốn mùa đi qua – trải
lòng tha thứ
sao nỗi buồn em chưa chịu giảng hoà
Huỳnh Gia
01/10/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét