Khi nơi ấy thu mình trong giá rét mùa đông
Đôi mắt xa xôi hướng về miền đất nắng
Em đón lấy bằng tình yêu thầm lặng
Đợi mỗi đêm về chia sẻ nỗi nhớ mong
Cơn lạnh bây giờ đã dịu bớt phải không ?
Còn một nửa thôi hẳn không còn tê tái
Rồi mỗi sáng mai khi giật mình thức dậy
Sẽ thấy bầu trời huyền diệu tựa giấc mơ
Muốn dặn mình quên hết những câu thơ
Mùa đông vô tình cứ quẩn quanh bên ngõ
Như nỗi nhớ lạc đường trong những chiều lộng gió
Tìm không thấy nơi nào chút hơi ấm - đông ơi !
Rồi mùa đông sẽ nhanh chóng đi thôi
Nơi ấy lại đón xuân bằng tình yêu rất mới
Đông tiễn nỗi đau bước dần vào khoảng tối
Nắng sẽ dịu dàng trên màu mắt người xa ...
Đêm sẽ bình yên chờ ánh nắng chan hòa
Và giấc mơ em cũng êm đềm như thế
Để mỗi lúc gặp người quen còn có điều cho em kể
Rằng trong giấc ngủ vùi đông vẫn ấm một tình yêu ...
Huỳnh Gia
2006
Mùa đông năm ấy
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét