À !
mùa thu vẫn chưa đi
Là cánh gió phiêu du gọi lá về với cội
Ta ngỡ mùa đông tới
Lại băn khoăn
À !
mùa chẳng thiết dừng chân
Khi biết những cơn mưa ồn ào cứ tranh giành với nắng
Khoe từng hạt nặng
Cho chiều giận hờn vo cụm những đám mây
À !
rồi cũng qua hết một ngày ...
Bóng thời gian mải miết chạy theo mùa
bỏ rơi miền quá khứ
Chiều rất bình yên
sao từng bầy chim di trú ?
và ta ngồi với bóng mình
yên lặng ngó mông lung
À !
có một nỗi nhớ rớt giữa lưng chừng ...
Huỳnh Gia
08/09/2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét